Chương 7: 7

Ngọc Hải xuống gara chọn một chiếc Rolls-Royce và đưa em bé đi chơi phố. Chiếc xe lăn bánh ra khỏi vùng ngoại ô và đi đến trung tâm thành phố. Về đêm, khắp thành phố đều đông vui, náo nhiệt, khắp con đường đều được thắp sáng, trên đường rất đông người đi lại. Những cặp Beta - Omega, Omega - Alpha,...đều xuống đường dạo phố.

Văn Toàn ngồi trên xe mà mắt cứ nhìn khắp nẻo đường, trong lòng đột nhiên háo hức, muốn xuống dạo quanh thành phố, rất lâu rồi cậu không nhìn thấy lại cảnh thành phố về đêm. Lúc trước, cậu đi làm thêm tại một quán cà phê nên đêm nào cũng được ngắm thành phố, cậu rất thích khoảnh khắc vừa tan làm thì cậu sẽ sải bước đôi chân mà dạo quanh khắp thành phố để giảm đi sự mệt mỏi cả ngày.

Ngọc Hải nhìn sang thì thấy gương mặt của cậu háo hức như là một đứa trẻ được bố mẹ đưa đi ra ngoài chơi vậy đó, bất giác anh mỉm cười. Anh lái xe dừng trước một nhà hàng sang trọng. Anh bắt đầu xuống xe, anh đi vòng qua cửa bên cạnh mà mở cửa cho cậu, hành động của anh khiến cậu ngại ngùng, anh đưa tay ý muốn cậu đưa tay cho anh đỡ xuống, cậu cũng ngại ngùng mà đưa tay cho anh.

Cả hai cùng vào trong, nhà hàng được thiết kế phong cách cổ điển châu Âu nên có thể nói nơi đây chỉ thích hợp cho những người nhà giàu, quý tộc mà thôi. Đây là lần đầu tiên trong đời cậu được bước chân vào nơi sang trọng này nên có chút bỡ ngỡ, cậu chỉ nhìn ngắm các hình ảnh nhà hàng qua quảng cáo trên ti vi hay trên các trang mạng xã hội thôi chứ chưa xem chúng tận mắt như bây giờ. Anh đi trước cậu cứ theo anh, mắt cậu cứ nhìn khắp nhà hàng vì ở đây rất to, một nhân viên đi lại và chào hỏi

"Dạ thưa ngài, ngài đã đặt chỗ chưa ạ?"

"À tôi đã đặt rồi"

Nhân viên xem lại danh sách thì biết anh đã đặt chỗ rồi, nhân viên mời hai người vào chỗ. Nơi hai người ngồi là nơi gần cửa sổ có thể nhìn ngắm thành phố thật rõ.

"Dạ mời hai vị ngồi ở đây ạ"

"Vâng, cảm ơn"

"Dạ hai vị dùng gì ạ?"

Anh đưa menu cho cậu, cậu cầm menu vụng về mở ra, cậu bất ngờ khi trong menu chỉ toàn tiếng anh mà cậu lại không biết tiếng anh, cậu liếc mắt nhìn anh như cầu cứu, anh nhìn cậu như hiểu ý nên đã tự mình chọn món, anh chọn món không chỉ theo ý anh mà còn theo ý cậu nữa. Gọi xong thì nhân viên vào trong để chuẩn bị, anh quay đầu nhìn cậu mỉm cười.

"Em thấy nơi này thế nào? Có vừa ý em không?"

"Nơi này nhìn sang trọng quá, đây là lần đầu tiên em vào luôn đó"

"Vậy nếu em thích thì ngày nào tôi cũng sẽ đưa em đến"

"À không phải, thích thì có thích thật, nhưng nơi này...em nghĩ không hợp với em"

"Tại sao lại không hợp?"

Nghe vậy cậu ngoảnh đầu nhìn lại người mình, trên người cậu hiện tại đang mặc một chiếc áo khoác hoodie và quần jean trông rất bình thường còn những người ở đây hầu như đều mặc âu phục, cậu nghĩ mình thật nhà quê, anh nhìn cậu cũng hiểu ý.

"À tôi hiểu rồi. Em đừng bận tâm vì chuyện đó, lát nữa tôi sẽ dẫn em đi mua sắm"

"Dạ không nhất thiết phải mua đâu, em...em mặc như vậy được rồi"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...