Chương 8: 8
Về đến nhà, Tịch Thần rụt rè nhìn Mạc Ảnh Quân, thân thể cao lớn cố gắng giấu sau thành sofa.
Mạc Ảnh Quân thở dài, xoa xoa thái dương, buồn cười nhìn thiếu niên muốn biến thành đà điểu, thản nhiên mở miệng, "Lại đây."
"Nha . . ." Thiếu niên nhích lên một bước, tiếp tục dùng cặp mắt trong suốt nhìn chằm chằm Mạc Ảnh Quân.
"Lại đây."
Nhích thêm một bước.
". . . . ." Ánh mắt lạnh lẽo.
Tiến thêm ba bước.
". . . . ."
Mạc Ảnh Quân không biết nên nói gì, định xoay người về phòng.
"Oa."
Tịch Thần từ sau ôm chặt lấy Mạc Ảnh Quân, còn dùng cả 2 chân đu lên người hắn, miệng rầm rì làm nũng, "Quân Quân ~"
"Làm sao ?"
"Ta . . . ta. .ta. . ." Tịch Thần bối rối mở miệng. Hắn thấy Quân Quân xoay người đi nên theo bản năng nhào lên ôm, tiếp theo phải làm gì ><!
Mạc Ảnh Quân bất đắc dĩ gỡ tay thiếu niên ra, kéo hắn ngồi xuống sofa, "Được rồi, giải thích chuyện gì xảy ra."
Tịch Thần dùng hai ngón tay chọt chọt vào nhau, thỉnh thoảng nâng mắt lên lén nhìn Mạc Ảnh Quân, phát hiện hắn nhìn mình liền đỏ mặt cúi đầu, ba giây sau lại tiếp tục ngẩng lên, đỏ mặt cúi đầu, ngẩng lên . . . . .
Đưa tay ra giữ cằm thiếu niên, Mạc Ảnh Quân hơi nheo mắt nhìn hắn.
Tịch Thần rụt cổ, ánh mắt ngây ngô nhìn Mạc Ảnh Quân.
"Haiz." Thật phiền toái.
Thấy 'papa' thở dài, thiếu niên càng lúc càng hoảng sợ, thế nhưng lại không biết nói cái gì, bị nghẹn đến mức mặt đỏ bừng lên, trong mắt có hơi nước.
Mạc Ảnh Quân im lặng nhìn thiếu niên, tên này lại bị tác dụng của sự kiện 'chim non' tàn phá hả? Khóc cái gì mà khóc, suốt ngày khóc, phiền chết.
Tịch Thần cảm nhận được sự không kiên nhẫn của người đối diện, hoảng loạn kêu, "Papa. . ."
"Cái gì ?" Mạc Ảnh Quân trừng lại thiếu niên.
". . . Quân Quân." Thiếu niên ngượng ngùng nói, papa đáp lời ta có phải là không giận ta nữa ?!
"Hừ."
Hệ thống quan sát trận địa cha-con trước mặt, than ngắn thở dài, 'Kí chủ, ngươi ngạo kiều à ?'
Không quan tâm hệ thống nói gì, Mạc Ảnh Quân ngả người ra sau dựa vào sofa, bắt đầu thẩm vấn, "Tại sao ra ngoài ?"
". . . Đi theo Quân Quân." Tịch Thần mím môi.
"Làm gì ?"
"Ngươi đi chơi với người khác !" Thiếu niên phẫn nộ hua hua nắm tay.
". . . . Không phải." Đi thăm hỏi lão bà tương lai của ngươi thôi, thiếu niên.
"Ngươi bỏ ta ở nhà. . . ." Nước mắt rưng rưng.
Bình luận