Chương 32: TG3.Chương 32
Vừa mở mắt ra, Mạc Ảnh Quân liền nhìn thấy khoảng không trong vắt phía trên.
Hơi nheo mắt lại, thanh niên xoay người muốn chống tay để ngồi dậy lại bị thứ trước mắt làm cho sợ ngây người.
Mẹ kiếp, cái thứ trắng trắng xù xù có đệm mút này là gì vậy ?!
Mạc Ảnh Quân trợn mắt nhìn chân mèo, tiếp đó lấy một tư thế vô cùng chậm nhìn lại toàn thân của mình, một hồi lâu sau mới cứng ngắc quay đầu về.
"Hệ thống." Khí tức âm u.
Bạch hồ bỗng nhiên xuất hiện ở đối diện, vẻ mặt lúng túng nhận sai.
'Kí chủ, bộ dáng này của ngươi là ngẫu nhiên ban phát đó, không phải ta làm.'
Ý trong đó vẫn là. . . . tại chỉ số may mắn của ngươi quá thấp, not me!
Tiểu miêu loạng choạng đứng dậy, hướng về trước nhẹ nhàng đi. . . . như người say rượu.
Lại lần nữa ngã sấp xuống, Mạc Ảnh Quân khó chịu trừng mắt nhìn bạch hồ.
Mẹ kiếp, cái thân thể lông lá này sao điều khiển khó như vậy!
Tiểu hồ ly không khách khí phì cười một tiếng, 'Kí chủ, nếu ngươi không nhanh chóng làm quen thân thể mới thì không làm nhiệm vụ được đâu, 30' nữa kịch tình bắt đầu rồi.'
Mạc Ảnh Quân liếc nó, tự thân đứng dậy chầm chậm nâng từng tiểu móng vuốt lên, nếu dưới dạng người liền như em bé đang tập đứng dậy để bước đi vậy.
Nhìn con hồ ly vẻ mặt đắc ý đối diện, Mạc Ảnh Quân khó chịu mở miệng, "Meo ~" Thân thể lập tức cứng ngắc, cái âm thanh mềm mại tiêu hồn này là gì ?!
Bạch hồ lại một trận cuồng tiếu, không khách khí chỉ vào mặt kí chủ đại nhân mà cười, lúc này không tranh thủ ăn hiếp thì đợi đến lúc nào nữa, nó bị tên này dằn vặt lâu rồi nha.
Thản nhiên nhìn nó, Mạc Ảnh Quân hướng về chỗ khác tiếp tục tập đi, quân tử báo thù mười năm chưa muộn, đợi đến lúc rời khỏi thế giới này thì. . . . mày chết rồi con ạ.
Chỉ là, hơn hai mươi năm đi bằng hai chân, đột nhiên thành bốn chân không khỏi có chút lúng túng.
"Hệ thống, nhiệm vụ lần này là gì ?"
'Nhiệm vụ chính: bảo vệ Alice và đưa cô bé trở về thế giới hiện thực an toàn.'
Nửa tiếng sau, Mạc Ảnh Quân cuối cùng cũng có thể đi lại được bình thường, chỉ là mỗi lần hắn muốn đi nhanh liền chân nọ vấp chân kia rồi ngã lăn xuống.
Bỗng nhiên một con thỏ trắng mặc trên mình một bộ trang phục kì lạ nhảy qua trước mặt Mạc Ảnh Quân, trên tay nó cầm một chiếc đồng hồ quả quýt, miệng lẩm bẩm, "Muộn rồi, muộn rồi."
Ở phía xa, có một cô bé tóc vàng đang chạy đến, vẻ mặt hốt hoảng xen lẫn tò mò nhìn chăm chú vào con thỏ kia, "Đợi một chút."
Cái cây bên cạnh Mạc Ảnh Quân đột nhiên mở ra một hang động đủ để một người chui qua, con thỏ lập tức chui vào, cô bé tóc vàng đằng sau ngẩn người một chút liền nhảy vào theo, miệng không quên hô, "Thỏ ơi, đợi ta với."
Bình luận