Chương 31: Phần 31

Sáng hôm sau, tôi thức dậy trên gác xép, cảm giác đau rát nhẹ nhàng từ lỗ đít nhắc nhở tôi về vai trò mới của mình. Anh Dương đã đi làm từ sớm. Tôi xuống dưới, thấy bộ đồng phục xanh đã được ủi phẳng phiu treo ở cửa. Trên bàn có một tờ giấy note viết bằng nét chữ Anh Dương, kèm theo 500,000 đồng tiền mặt.

"Tiền chuộc xe. Đi làm việc đi, Vợ. Tối nay anh về kiểm tra."

Tôi mỉm cười. Anh Dương đã chấp nhận thử thách. Anh đã gọi tôi là "Vợ" một cách tự nhiên hơn, không còn là lời nói bỡn cợt trong lúc nứng nữa, mà là một sự công nhận cho vị thế mới của tôi.

Tôi nhanh chóng dọn dẹp, rồi đi đến chỗ cũ lấy chiếc xe Dream thân yêu. Cảm giác được ngồi lên chiếc xe của mình thật sảng khoái. Tôi bắt đầu công việc ngay lập tức. Với kiến thức du lịch, tôi biết rõ các mối quan hệ cần phải gây dựng: các khách sạn nhỏ, nhà nghỉ, và các văn phòng du lịch chuyên nhận khách đoàn. Họ luôn cần đồ điện tử mới với số lượng lớn.

Tôi dùng chiếc điện thoại cũ, bật chế độ "nghiêm túc," và bắt đầu gọi điện, tự giới thiệu mình là "Long, đại diện bán hàng độc quyền từ kho," cam kết giá rẻ hơn thị trường 10-15%.

Chiều muộn, tôi quay về phòng, mệt nhoài nhưng đầy hứng khởi. Tôi đã chốt được một đơn hàng nhỏ: một nhà nghỉ cần 5 chiếc TV Samsung 32 inch và 10 cái ấm siêu tốc. Lợi nhuận gộp khoảng 1,500,000 đồng – một con số không tệ cho ngày đầu.

Tôi đang cặm cụi gõ báo cáo và lên danh sách mã hàng thì Anh Dương về. Vẫn vẻ mặt mệt mỏi thường lệ, nhưng hôm nay có thêm ánh mắt tò mò.

"Làm ăn thế nào, Vợ?" Anh hỏi, giọng pha lẫn chút trêu chọc và mong đợi.

Tôi đưa báo cáo tóm tắt cho anh. "Hợp đồng đầu tiên. Lãi 1 triệu rưỡi. Chỉ cần anh giúp em xuất kho và giao hàng."

Anh Dương nhìn lướt qua con số, nhếch mép: "Cũng được. Mới ngày đầu." Anh cởi phăng áo đồng phục, ném lên ghế. Tôi không thể không ngắm nhìn cơ thể anh, săn chắc và đầy mồ hôi.

"Anh muốn em giao ngay tối nay à?" Tôi hỏi.

"Không vội. Anh mệt. Tối nay anh chỉ có một việc để làm thôi," Anh Dương nói, giọng trầm xuống, đầy ẩn ý.

Anh trèo lên gác xép trước, nằm dài trên nệm. Tôi biết tối nay sẽ là buổi "kiểm tra năng suất" theo cách của anh.

Tôi cởi áo, chỉ còn chiếc quần đùi mỏng, leo lên gác. Tôi đưa lưng vào lồng ngực anh, cảm nhận hơi thở nóng ấm phả vào gáy.

"Anh đã hủy vé chưa?" Tôi hỏi, giọng có chút run rẩy.

Anh Dương cười khẩy, tay anh luồn vào quần đùi tôi, siết nhẹ buồi tôi. "Mày muốn anh hủy không? Phải xem tối nay cái mồm và cái lỗ đít của mày có đáng giá 1 chuyến tàu không đã."

Anh Dương không bật đèn, chỉ có ánh sáng vàng nhạt từ dưới nhà hắt lên. Cả hai trần truồng nằm trên nệm. Tôi xoay người lại, chủ động hôn lên ngực anh, rồi trượt dần xuống, hôn nhẹ nhàng lên hàng lông bụng, nơi tôi đã quá quen thuộc.

"Hôm nay em sẽ làm anh sướng nhất, để anh không còn nghĩ đến chuyện về Bắc nữa," tôi thủ thỉ, rồi cúi xuống.

Tôi ngậm lấy buồi anh, chậm rãi, tôn sùng. Tôi nhả ra, rồi lại ngậm vào, cố ý để chiếc lưỡi tinh nghịch quấn lấy gân buồi anh, làm anh phải rên lên một tiếng trầm đục. Tôi mút mạnh, sâu đến cuống họng, làm anh phải nhấc háng lên vì khoái cảm mãnh liệt.

"Ư... Long... Mày... Sướng quá..." Anh Dương gầm gừ, tay anh nắm chặt tóc tôi, không phải vì bực bội, mà vì không thể chịu đựng được sự sung sướng này.

Tôi bú buồi anh trong khoảng mười lăm phút, dùng hết kỹ năng tôi có để đẩy anh đến ngưỡng. Tôi nuốt trọn đầu cặc, dùng hơi thở và lực hút của cổ họng để mô phỏng cảm giác đang bị địt. Anh Dương thở dốc, giọng đầy khàn đặc.

"Đủ rồi... Lên đây... Để anh địt mày..."

Tôi bò lên trên, chủ động quỳ gối, xoay mông về phía anh. Anh Dương lúc này đã hoàn toàn bị kích thích đến cực độ. Anh bóp một lượng lớn gel bôi trơn, thoa thẳng vào lỗ đít tôi, không cần dạo đầu cầu kỳ.

"Hôm nay, anh muốn thử một kiểu mới, Long," Anh Dương nói, giọng đầy uy quyền. "Mày phải làm con chó nhỏ của anh."

Anh nắm lấy sợi dây thắt lưng da của mình, thắt lỏng qua eo tôi. Anh kéo tôi về phía trước, buộc tôi phải chống khuỷu tay xuống nệm. Tư thế 'doggy' này phô bày hoàn toàn lỗ đít tôi trước mặt anh, và buộc tôi phải nghe theo mệnh lệnh.

Anh Dương cầm cặc, áp sát vào lỗ đít tôi. "Nhớ không? Mày là vợ tao, và mày không được chán buồi tao."

Anh thọc mạnh vào. Lần này, cú đâm không chỉ sâu mà còn có lực mạnh gấp đôi lần trước.

"A! Anh Dương!" Tôi rú lên, cảm giác bị đâm xuyên qua ruột non, nhưng tôi cắn chặt môi, cố gắng không rụt người lại. Tôi biết, sự chịu đựng của tôi chính là bằng chứng cho tình yêu và sự phục tùng.

Anh Dương bắt đầu thúc mạnh mẽ, từng nhịp, từng nhịp, không hề có sự thương xót. Tiếng thịt da va chạm, tiếng nệm kêu kẽo kẹt hòa quyện vào tiếng Anh Dương thở dốc và tiếng tôi rên rỉ.

"Đúng rồi, vợ ngoan... Kêu tên anh... Địt cho mày không còn đường về Bắc nữa..." Anh Dương gầm gừ, tay anh thắt nhẹ sợi dây lưng, như một cách nhắc nhở tôi về sự kiểm soát.

Tôi rên rỉ, tiếng kêu bị nén lại trong cổ họng: "A... Sướng... Địt mạnh nữa đi anh... Lỗ đít em là của anh... Đâm sâu nữa đi... Cặc anh to quá... Aaa!"

Anh Dương đẩy tốc độ lên cực đại. Những cú thúc điên cuồng, tàn bạo nhưng lại mang đến sự thỏa mãn không thể cưỡng lại. Tôi cảm thấy tinh dịch của mình bắt đầu trào ra, từng đợt, từng đợt.

Sau khoảng mười phút địa ngục và thiên đường, Anh Dương hét lên một tiếng thất thanh, rút cặc ra khỏi người tôi.

"Anh... Anh ra đây!"

Tôi quay vội mặt lại, mắt nhắm nghiền. Anh Dương không cần phải yêu cầu, tôi đã biết điều mình phải làm.

Anh Dương bắn tinh dịch nóng hổi, đặc quánh lên toàn bộ mặt tôi, đặc biệt là vào miệng. Dòng tinh dịch dính vào lông mi, chảy xuống má và cổ. Tôi há miệng, nuốt lấy dòng tinh ấm nóng của anh, nhấp nháp vị béo ngậy, ngọt ngào đó. Tôi còn cố tình vắt kiệt thằng nhỏ khiến anh run rẩy vì kích thích cực độ.

Anh Dương thở hổn hển, sau đó bật cười sảng khoái, vỗ vào mông tôi. "Tuyệt vời. Mày thắng rồi. Anh không về Bắc nữa."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...