Chương 34: Phần 34

Sau bài học trừng phạt đêm đó, tôi trở nên cảnh giác gấp bội. Mối quan hệ với Anh Dương đã chuyển sang một trạng thái mới: một sự kết hợp giữa hợp tác làm ăn và sự thống trị tình dục. Tôi làm việc không ngừng nghỉ, điện thoại lúc nào cũng kè kè bên mình, chốt các đơn hàng lớn hơn.

Công việc kinh doanh với khách sạn ở Quận 7 diễn ra cực kỳ thành công, giúp tôi có được một khoản lợi nhuận lớn đầu tiên (30 triệu). Tôi quyết định sử dụng tiền này để mua chuộc lòng tin và củng cố vị thế của mình.

Tối hôm đó, tôi đợi Anh Dương về. Anh vừa bước vào phòng, tôi đã đưa cho anh một chiếc hộp nhỏ màu đen.

"Cái gì đây?" Anh Dương hỏi, giọng đầy tò mò.

"Quà cho anh," tôi nói, mỉm cười.

Anh Dương mở hộp. Bên trong là một chiếc đồng hồ đeo tay Thụy Sĩ, tuy là hàng fake nhưng vẻ ngoài cực kỳ sang trọng và bắt mắt.

"Đắt tiền đấy, Vợ Long," Anh Dương nhếch mép, nhưng ánh mắt không giấu được sự hài lòng. "Làm ăn khá thế cơ à?"

"Không chỉ là làm ăn. Đây là tiền lợi nhuận từ thương vụ lớn nhất của em. Em muốn anh đeo nó. Nó nhắc nhở anh rằng, thời gian của anh là của em," tôi nói, giọng đầy chiếm hữu.

Anh Dương cười lớn, đeo đồng hồ vào tay. "Táo tợn. Giờ mày còn dám định đoạt cả thời gian của anh à?"

"Vâng. Anh không được phép vắng mặt quá lâu. Và em cũng không cho phép anh đi đâu mà không có em," tôi đáp, không chút sợ hãi.

Anh Dương không giận. Ngược lại, sự táo bạo của tôi lại làm anh thích thú.

"Được rồi, vợ. Hôm nay anh phải đi giao một chuyến hàng gấp. Một cái tivi lớn cho khách sạn trên đường Nguyễn Huệ. Em có muốn đi cùng không? Coi như là đi làm ăn lớn, rồi tối về chúng ta giao dịch lớn hơn."

Hai anh em tôi hoàn thành việc giao hàng lúc nửa đêm. Căn phòng khách sạn sang trọng, nơi chúng tôi vừa lắp đặt chiếc TV, vẫn còn thơm mùi sơn và nệm mới. Anh Dương nhận tiền mặt, đếm kỹ rồi nhét vào túi.

"Xong. Về thôi," Anh Dương nói, nhưng ánh mắt anh lại nhìn quanh căn phòng lộng lẫy, có cửa sổ lớn nhìn ra đường phố Sài Gòn đang lấp lánh ánh đèn đêm.

"Anh muốn về ngay sao?" Tôi hỏi, giọng đầy ý tứ.

Anh Dương tiến đến bên cửa sổ, nhìn xuống. "Lãng mạn thế này... về phòng trọ làm gì?"

Tôi hiểu ý anh. Tôi tiến đến, ôm lấy anh từ phía sau, vuốt nhẹ hàng lông bụng anh qua lớp áo thun mỏng. "Anh có tiền rồi. Giờ anh muốn làm gì?"

Anh Dương quay lại, ánh mắt rực lửa. Anh đẩy tôi về phía tấm nệm trắng tinh, lớn gấp đôi nệm trên gác xép của chúng tôi.

"Anh muốn một lần được công khai, Long. Anh muốn làm chuyện đó trong một căn phòng mà không phải sợ ai dòm ngó, không phải sợ tiếng gác xép kêu kẽo kẹt. Anh muốn nghe tiếng mày rên không bị tiếng mưa át đi."

Tôi hiểu sự khao khát này. Anh Dương luôn phải sống trong sự kiềm chế của Chị Thủy, của công việc, và của cái vỏ bọc gia trưởng. Đây là lúc anh muốn giải phóng hoàn toàn.

Tôi nhanh chóng cởi bỏ quần áo. Anh Dương cũng làm vậy, và chúng tôi nằm trần truồng trên chiếc nệm sang trọng.

"Bây giờ, mày không phải vợ anh, mà là con đĩ đắt giá nhất của anh," Anh Dương nói, giọng đầy quyền lực.

Anh đưa tay lấy chiếc khăn tắm trắng tinh, cuộn lại và nhét vào miệng tôi.

"Hôm nay, mày không được nói một lời nào. Mày chỉ được rên. Mày phải dùng tiếng rên để xin anh địt. Thử thách chịu đựng của mày bắt đầu."

Tôi không phản kháng, ánh mắt đầy thách thức và khao khát. Tôi cắn chặt chiếc khăn, sẵn sàng cho những gì anh sắp làm.

Anh Dương bóp một lượng lớn bôi trơn, thoa vào cặc anh và lỗ đít tôi. Anh không vội vã. Anh dùng ngón tay thọc vào, khuấy động bên trong tôi.

Tôi rên lên một tiếng nghẹn lại qua chiếc khăn.

Anh Dương cười thỏa mãn. "Thấy chưa. Mày đã xin anh rồi."

Anh áp sát cặc vào, đâm thẳng vào không chút báo trước. Cú đâm sâu và mạnh đến mức tôi cảm thấy bụng dưới mình bị chấn động. Tôi gồng mình, cố gắng giữ im lặng, nhưng tiếng rên rỉ nghẹn lại, đầy đau đớn và khoái cảm, vẫn thoát ra.

Anh Dương bắt đầu thúc. Từng cú thúc đều đặn, mạnh mẽ.

Anh không cần tôi nói. Anh chỉ cần nhìn vào vẻ mặt vặn vẹo của tôi, nhìn vào lỗ đít đang co thắt kịch liệt, nhìn vào cơ thể đang run rẩy vì khoái cảm của tôi, là đủ hiểu.

Tôi cố gắng nhún người theo nhịp anh, nhưng chiếc khăn trong miệng khiến tôi khó thở. Tiếng rên bị bóp nghẹt càng làm tăng thêm sự kích thích cho Anh Dương. Anh thúc mạnh hơn, tốc độ nhanh dần.

Tôi cảm thấy tinh dịch của mình đang trào ra, không kìm được. Cả người tôi uốn cong lên, toàn bộ lỗ đít siết chặt lấy cặc anh.

Anh Dương gầm lên một tiếng lớn, thô bạo rút cặc ra. Anh quay tôi lại, bắt tôi quỳ xuống, lưng đối diện với anh.

Anh cầm cặc, bắn toàn bộ dòng tinh dịch trắng đục lên lưng và vai tôi. Dịch nóng ấm chảy dài xuống khe mông.

"Nhớ không, đĩ dâm? Mày là của tao. Cả cơ thể mày, cả sự im lặng này," Anh Dương thì thầm, giọng khàn đặc.

Anh rút chiếc khăn ra khỏi miệng tôi.

"Nói đi, Long," Anh Dương ra lệnh. "Nói mày yêu anh, và mày sẽ không bao giờ bỏ anh."

Tôi nuốt nước bọt, cảm nhận vị tanh của tinh dịch trên lưng và cơ thể mệt nhoài. "Em... Em yêu anh. Em sẽ không bao giờ bỏ anh. Em là vợ anh."

Anh Dương ôm tôi từ phía sau, thở phào nhẹ nhõm. "Ngoan."

Chúng tôi nằm lại trên chiếc nệm đó, nhìn ra Sài Gòn về đêm. Tôi biết, tôi vừa ký một hợp đồng quan trọng, không chỉ là công việc, mà còn là sự phụ thuộc của Anh Dương vào tôi. 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...