Chương 27: Cứu tiểu tiên nam

Lông tơ Kỷ Xuân Lâm dựng thẳng, anh lập tức gọi WeChat qua, nhưng điện thoại reo từ đầu tới cuối vẫn không có ai bắt máy, anh chuyển sang gọi tới số điện thoại, một tiếng tút vang lên ngay sau đó là giọng nói thông báo số điện thoại vừa gọi không liên lạc được.

Tim Kỷ Xuân Lâm đập liên hồi, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, không ít lần trượt ra khỏi tay lái.

Khách sạn hoa viên... Trì?

Trì là cái gì?

Cả người Kỷ Xuân Lâm căng chặt, đầu óc như sắp bốc khói tới nơi, hoàn toàn không thể đoán ra đối phương đang gặp chuyện gì.

Chẳng lẽ em ấy bị bắt cóc?

Bị fans cuồng kiếm chuyện?

......

Kỷ Xuân Lâm dẫm mạnh chân ga, một đường lao thẳng tới cửa khách sạn, cửa xe cũng chưa kịp đóng, vội vã lao vào trong.

Thang máy xuống quá chậm, anh không muốn đợi thêm bất cứ giây nào, trực tiếp chạy đến lối thoát hiểm leo thang bộ lên lầu 7.

705, 706, 707.

708!

Cơ bắp Kỷ Xuân Lâm căng lên, cánh tay anh nện mạnh vào cửa gỗ.

"Úc Nam! Mở cửa!"

Vài giây sau, một tiếng la đầy tuyệt vọng từ trong phòng truyền ra.

Cách một lớp cửa, âm thanh trở nên mơ hồ, nhưng Kỷ Xuân Lâm dễ dàng nhận ra đó là giọng Úc Nam, cậu đang khóc, vừa khóc vừa nghẹn ngào gọi tên anh.

"Anh Tiểu Kỷ! Cứu em! Mày cút ngay, không được chạm vào tao, hức hức..."

Kỷ Xuân Lâm trợn to mắt, gân trán nhảy thình thịch, anh lui ra sau vài bước lấy đà, sau đó đạp mạnh vào cửa gỗ.

Tuy chưa thể đá bay cửa, nhưng tiếng rầm vô cùng lớn khiến người còn lại trong phòng hoảng hốt la lên.

Đến khi anh chuẩn bị đạp thêm một lần nữa thì cửa phòng mở ra, một người quần áo xộc xệch ở sau cửa hoảng sợ nhìn anh.

Trong đầu Kỷ Xuân Lâm chỉ còn mỗi Úc Nam, anh chẳng kịp để ý gì, vội vã vọt vào phòng kiểm tra, cảnh tượng trong phòng thật sự khiến anh tức đến nổ mắt.

Tiểu tiên nam của anh nằm trên giường, hai tay bị trói vào đầu giường, quần áo hỗn độn, gần như là trần trụi, từng giọt từng giọt nước mắt chảy dài trên má, khuôn mặt cũng ửng đỏ bất thường.

Vừa thấy Kỷ Xuân Lâm xuất hiện, cậu khóc càng hung.

"Anh Tiểu Kỷ.... Hu hu..."

"Úc Nam!" Kỷ Xuân Lâm vội vã bò lên giường cởi trói cho Úc Nam, sau đó ôm cậu vào lòng vỗ lưng giúp cậu thông khí, hàng mày xoắn chặt: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao em lại bị trói ở đây?"

Úc Nam hức hức hít thở, vừa chỉ vào người ở cửa vừa đứt quãng tường thuật lại mọi việc: "Là anh ta, anh ta hẹn gặp em, sau nó trộm bỏ thuốc em... Anh ta... hức... anh ta định cưỡng hiếp em..."

Kỷ Xuân Lâm xoay đầu, sau khi thấy rõ mặt người phía sau là ai anh lập tức nổi trận lôi đình.

Lại là Trì Hạc Thư!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...