Chương 37: Thịt nướng than, bia ướp lạnh

"Tiểu thư Úc? Xin lỗi?" Kỷ Xuân Lâm nhìn về phía Úc Ninh, không hiểu sao mọi chuyện lại trở thành thế này, anh chỉ đành theo bản năng bảo vệ người của mình.

Lời nói của Úc Ninh có tính sát thương quá cao, không hề có một chữ thô tục, nhưng nghe vô cùng chói tai.

Còn nữa, 'anh trai hoang' là có ý gì? Hai người bọn họ thật sự là anh em à, nhưng người thân gặp nhau sao lại có thái độ thế này?

"Hửm?" Úc Ninh nhướng mày, "Hai người quen nhau?" Thấy người đàn ông gật đầu thừa nhận, cô lại hỏi tiếp: "Hai người là gì của nhau?"

Kỷ Xuân Lâm nhìn về phía Úc Nam đang đứng phía xa xa, thiên tiên vẻ mặt tối sầm, chẳng biết cậu đang nghĩ gì. Rõ ràng cậu cao lớn như vậy, nhưng bây giờ lại khoác lên dáng vẻ chật vật của kẻ mắc mưa, máu thịt cứ như bị cơn mưa dữ dội cuốn đi, chỉ chừa lại một khung xương lung lay, có lẽ sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào.

Nghe Úc Ninh hỏi vậy, Úc Nam nóng nảy nhìn về phía Kỷ Xuân Lâm, con ngươi màu xám trông mong đáp án của người đàn ông, tựa như câu trả lời của anh là phán quyết cuối cùng dành cho cậu.

"?" Kỷ Xuân Lâm bị biểu cảm nghiêm túc của Úc Nam dọa sợ, anh còn tưởng đâu bản thân đang ở trong một bộ phim Hàn máu chó nào đó, còn đang dừng ngay cảnh xử nhau đẫm máu...

Kỷ Xuân Lâm vẫy vẫy tay gọi Úc Nam: "Em qua đây."

Thân thể cao gầy của Úc Nam gian nan di chuyển, lê từng bước nặng nề về phía người đàn ông, rõ ràng chỉ có vài bước chân, nhưng dường như cậu phải dùng toàn bộ sức lực của bản thân mới có thể hoàn thành.

Kỷ Xuân Lâm càng lúc càng cảm thấy kỳ quái, nếu là anh em, sao Úc Nam lại có phản ứng như vậy? Không thể ngừng run rẩy? Những điều này càng khiến anh tò mò về mối quan hệ giữa hai người.

Tiểu tiên nam đến gần, Kỷ Xuân Lâm nắm lấy đôi tay lạnh lẽo của đối phương, kéo cậu đứng sát vào bên cạnh anh. Bị bàn tay to rộng ấm áp chạm vào, Úc Nam không khỏi run lên một cái.

"Anh ơi." Tiểu tiên nam nhỏ giọng gọi khẽ.

"Tới đón anh tan làm hả?" Kỷ Xuân Lâm hỏi.

Úc Nam nhẹ nhàng gật đầu, không dám nhìn về phía người con gái trước mặt, cậu cố tình đứng sau người đàn ông cao lớn, mượn cơ thể anh trốn đi.

"Ai da ai da!" Úc Ninh thấy dáng vẻ yếu ớt của Úc Nam, lập tức hừ lạnh một tiếng, che mũi trào phúng: "Mùi trà ở đâu ra nồng quá vậy! Ai làm đổ trà xanh à?"

Kỷ Xuân Lâm không rõ mọi chuyện là thế nào, "Úc tiểu thư là người quen của Tiểu Nam hả?"

Úc Ninh khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc bén, "Anh còn chưa trả lời câu hỏi của tôi đâu, hai người là gì của nhau?"

Anh và Úc Nam là gì của nhau hả?

Kỷ Xuân Lâm xoay đầu sang một bên, nhìn cái người đang cúi đầu bồn chồn sau lưng.

Đường nét khuôn mặt giống nhau, nhưng thần thái lại tựa trời với đất. Một người tự tin ngạo nghễ, một người sợ hãi rụt rè, sự trái ngược quá mức mãnh liệt. Mãnh liệt tới độ khiến anh không kiềm được đau lòng thay cho tiểu tiên nam nhà anh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...