Chương 54: Cơm gà Hải Nam, trà xương sườn, dừa ướp lạnh

Sau sự việc này, Úc Nam xem như đã hoàn toàn bị Kỷ Xuân Lâm bắt chẹt.

Hắn bây giờ tựa một con gà tinh phạm phải luật trời, bị vặt trụi lông, hoàn toàn lõa lồ trước mặt người đàn ông, không thể che giấu bất cứ bí mật gì.

Người đàn ông đáng giận bây giờ đang nằm trên giường, ôm ipad của hắn, vui cười hớn hở xem video mukbang của hắn, còn vừa xem vừa bình phẩm từ đầu tới chân.

Úc Nam vừa xấu hổ vừa giận dữ muốn chết, nhưng hắn không dám ngăn cản, bởi vì bây giờ hắn chỉ có 51 điểm, còn chưa qua được mức điểm liệt, hắn buồn phiền nghĩ, khi nào mới có thể tích góp đủ 100 điểm đây trời..

"Thì ra hôm đó em ăn cua hoàng đế, hèn chi anh cứ thắc mắc sao lại để dành tôm hùm lại." Kỷ Xuân Lâm vừa xem vừa chảy nước miếng ròng ròng, "Quá xa hoa, mới tí tuổi đầu mà đã ăn những thứ đắt tiền như vậy."

Úc Nam: "......"

"Tối nay anh Kỷ có muốn ăn cua hoàng đế không? Nhóc nấu cho anh ăn."

"Không ăn." Kỷ Xuân Lâm để ipad xuống, nhìn về tấm lưng đang được đắp khăn ấm của Úc Nam, "Ăn hải sản dễ bị kích thích, hai ngày tới chúng ta phải kiêng."

"Anh ơi ôm." Úc Nam biến thành một con tằm khổng lồ nhào vào lòng người đàn ông, bây giờ hắn đang vô cùng yếu ớt, cần gấp một cái ôm chữa lành của anh trai.

Về mặt này, người đàn ông chưa bao giờ khiến hắn thất vọng, cánh tay cường tráng gồng lên, ôm lấy vai hắn, bàn tay đặt lên cổ hắn, nhẹ nhàng xoa bóp.

Úc Nam thoải mái híp mắt lại.

"Không khác gì mèo con." Kỷ Xuân Lâm cười nói.

"Là mèo Ba Tư." Úc Nam sửa lại cho đúng. Hắn đột nhiên nhớ tới hôm trước người đàn ông này đã mắng hắn là con lừa thối ồn ào, lời lẽ độc ác như thế, khiến hắn lập tức ủ rũ, biến thành chú chim nhỏ bé mắc mưa, không còn chút tinh thần nào.

Kỷ Xuân Lâm cũng nghĩ tới chuyện đó, không nhịn nổi cười.

Có lẽ yêu đương chính là như vậy, chỉ một câu đùa nhàm chán với đối phương cũng khiến ta cảm thấy thú vị.

"Nhóc cưng không phải chó, là mèo Ba Tư của anh trai." Kỷ Xuân Lâm tiếp tục ghẹo bạn trai, "'Meo' một tiếng anh trai nghe coi nào."

".. Không thèm kêu." Úc Nam phẫn nộ hừ hừ.

"Em meo một tiếng đi rồi anh cộng cho một điểm." Kỷ Xuân Lâm ỷ mình nắm quyền sinh sát trong tay, lấy việc công mưu lợi riêng, không có chút liêm khiết chính trực nào, "Thật, không lừa em."

".."

"Nhanh lên nào."

"... Meooo."

Người đàn ông cường tráng nghe xong liền cười phá lên, anh ôm bụng cong eo ngặt nghẽo cười không ngừng. Úc Nam sửng sốt vài giây, sau đó tai lập tức đỏ bừng lên, hắn thẹn quá hóa giận, nhéo đối phương chất vấn, "Anh cười cái gì?"

"Ha ha ha ha..." Kỷ Xuân Lâm cười tới chảy nước mắt, "Sao mà nhóc cưng đáng yêu dữ vậy?"

"Anh đừng cười nữa." Úc Nam sắp tức phát khóc, "Anh trai là đồ đáng ghét!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...