Chương 58: Bún qua cầu, mắt heo bùng nổ.

Chẳng mấy chốc đã tới ngày khởi hành. Trước khi đi, tiểu tiên nam nôn nóng tới mức mất ngủ, cậu cẩn thận lên kế hoạch lịch trình từng ngày một, còn lặp đi lặp lại kiểm tra hành lý của cả hai.

Ngược lại, Kỷ Xuân Lâm vô cùng thong thả, anh sống tùy tiện, đồ dùng hằng ngày đều thuộc loại cơ bản, khi cần bỏ vào balo vác theo là được, "Không cần mang quá nhiều đồ đâu, thiếu gì đến đó mua cũng được mà."

Tiểu tiên nam lo lắng sốt ruột nói, "Như vậy sao được chứ? Bên đó muỗi nhiều, chỉ số UV cũng cao, nhiệt độ thì lúc nóng lúc lạnh.. Em phải chuẩn bị kỹ thì mới an tâm được."

"Vẫn là nhóc cưng chu đáo, anh trai nghe theo em hết." Kỷ Xuân Lâm không muốn cố chấp cãi cọ, thích mang gì thì mang, miễn tên chó con nhà anh vui là được.

Một ngày trước kỳ 'Liên hoan mùa hạ' bọn họ đáp máy bay xuống sân bay gần khu trấn cổ nhất, đi cùng còn có trở lý Tiểu Dương và nhân viên hậu kỳ Tiểu Cố.

Tiểu Cố là một thanh niên trẻ tuổi, người gầy gầy, đeo một cặp kính gọng đen to bự, cúi đầu, đeo balo, trông cứ như một cọng giá suy dinh dưỡng.

Vừa thấy dáng vẻ dũng mãnh của Kỷ Xuân Lâm, cậu nhóc hơi hoảng sợ lùi về sau.

Kỷ Xuân Lâm: ".."

Bàn tay mới đưa lên một nửa của anh lúng túng bỏ xuống.

Tiểu Dương đứng kế bên, hôm nay cậu mặc một chiếc áo sơ mi biển màu cát vàng, hi hi ha ha ôm lấy bả vai đang run rẩy của đồng nghiệp cảm thán: "Ai da! Đi du lịch bằng chi phí công ty đúng là sướng hơn hẳn! Anh Nam, đợt này cũng coi như team buiding của công ty mình ấy nhỉ?"

Đương nhiên, đáp lại cậu chỉ có sự hờ hững của người sếp lạnh lùng.

Bốn người đi taxi tới khách sạn đã đăng ký, nhận hai phòng. Hướng dẫn viên của chuyến đi đã đợi sẵn ở đó, vừa gặp còn nhiệt tình khen ngợi vẻ đẹp chim sa cá lặn của YN, sau đó mới thông báo lịch trình ngày mai, trưa mai mọi người sẽ tập trung làm quen, còn hôm nay có thể tự do hoạt động. Kỷ Xuân Lâm quét thẻ mở cửa, đây là một căn phòng hai người tiêu chuẩn, trang trí cũng không tồi.

Úc Nam nhìn hai chiếc giường đơn nằm cách xa nhau, không vừa lòng tý nào, nhưng hai chiếc giường này đã được cố định, không thể di chuyển.

"Buổi tối anh trai ôm nhóc ngủ."

Nhận được lời hứa hẹn của người đàn ông, tâm trạng yểu xìu của cậu mới vui trở lại.

"Anh ơi mau lên, chúng ta không đợi hai đứa kia." Kỷ Xuân Lâm vừa ngồi xuống sô pha định nghỉ ngơi một chút thì bị tiên nam thúc giục, "Đi ăn bún, chúng ta mau đi ăn bún!"

Kỷ Xuân Lâm bất đắc dĩ hỏi: "Hai người kia không phải nhân viên của em à?"

"Nhưng em chỉ muốn đi chung với anh." Tiên nam kiên trì nắm tay Kỷ Xuân Lâm kéo lên.

"Biết rồi, biết rồi."

Người đàn ông cường tráng mượn lực tay bạn trai đứng dậy. Hai người cùng nhau xuống lầu, ai ngờ vừa xuống, đã thấy Tiểu Dương và Tiểu Cố đừng đợi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...