Chương 60: Bị trúng độc

Tới tận trưa bọn họ mới xuống núi, bụng ai bụng nấy đều kêu vang, đầu choáng váng vì đói. Tiểu tiên nam xụ mặt, suy yếu dựa vào người Kỷ Xuân Lâm, miệng không ngừng lầm bầm, "Đói quá, anh ơi nhóc đói." Vì thế mọi người liền tìm một tiệm cơm gần đó, mượn chỗ vào sơ chế nấm.

Ngoại trừ nấm, mọi người cũng gọi thêm nhiều món ăn đặc sắc khác, một bàn lớn đầy người hòa thuận vui vẻ ăn uống, tuy rằng ai cũng mệt, nhưng khi nếm được thành quả lao động của mình, ai nấy đều lộ rõ vẻ tươi cười.

"Quaoo, lẩu nấm dại ngon thiệt đó."

"Trước giờ tui chưa từng ăn cái nấm nào ngon tới vậy.."

Kỷ Xuân Lâm vùi đầu lùa cơm, vừa ăn món nấm gan bò xào ớt khô vừa xuýt xoa chảy nước mắt, mấy món này còn ngon hơn cả những món ngon anh ăn mấy ngày qua. Nấm được xé thành miếng vừa ăn thấm đẫm gia vị, vừa giòn vừa ngọt, hương vị tươi mát rong ruổi khắp miệng, hồi lâu vẫn chưa tan.

Ông chú râu quai nón thấy anh ăn ngon miệng như vậy, cười nói: "Thật ra loại này chỉ là một phân loại nhỏ của nấm gan bò. Có độc, nếu chế biến không cẩn thận, có thể gặp ảo giác."

Kỷ Xuân Lâm: "?"

Ông chú vừa nói vừa hớn hở cười: "Để quán ăn chế biến chắc không sao đâu, người vùng khác tới như các cậu khó mà có cơ hội được nếm thử đó."

Bà xã của ông chú ngồi kế bên cũng phụ họa: "Yên tâm, bệnh viện tỉnh khác không trị được mấy loại độc này, chứ ở tỉnh bọn tôi thì là ca phổ biến đó."

Kỷ Xuân Lâm: ".."

Anh yên lặng buông đũa định không ăn nữa, nhưng chưa được vài giây lại không kiềm được gắp thêm một đũa.. Ngon quá.. thêm miếng nữa đi..

Lỗ Tấn từng nói sao nhỉ? Khi việc gì đó xấu có khả năng xảy ra, hẳn là nó sẽ xảy ra. Cuộc đời muốn dồn bạn tới bước đường cùng, bạn sẽ không thể tránh khỏi.

Sau khi cả hai ăn uống nó say quay về khách sạn, Kỷ Xuân Lâm ngồi trên sô pha, nhìn thấy đàn bướm xanh đỏ vờn qua vờn lại trước mặt, anh liền biết chuyện không ổn rồi.

Úc Nam tắm rửa xong, vừa lau đầu vừa đi ra thì thấy Kỷ Xuân Lâm đang đứng giữa phòng, khua tay múa chân loạn xạ cứ như tập Thái Cực quyền, thỉnh thoảng lại chộp lấy không khí như đang bắt thứ gì đó.

Úc Nam: "?"

"Anh ơi, anh làm gì đó?"

"Hở.." Kỷ Xuân Lam bày ra tư thế chuẩn bị, lải nhải nói: "Anh đang bắt bướm."

Úc Nam: "?"

Diễn kịch câm hả.

"Nhưng mà.." Tiên nam cảm thấy sống lưng lạnh toát, do dự nói: "Nhưng mà trong phòng đâu có bướm.."

"Không có hả?" Kỷ Xuân Lâm nghiêng đầu, ánh mắt nghiêm nghị, "Không có là đúng rồi! Ông đây trúng độc rồi, mẹ nó mau đưa anh đi bệnh viện.. a a a!"

Úc Nam: "???!!!"

Hai mươi phút sau, Kỷ Xuân Lâm như ý nguyện được Úc Nam và Tiểu Dương diều tới bệnh viện.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...