Chương 14: 14

❄️🦁🐰❄️

Đây là lần đầu tiên Vương Nhất Bác ngủ lại trong phòng Tiêu Chiến, rõ ràng hắn không tính cần cái đầu này rồi.

Dáng vẻ ngủ của Tiêu Chiến rất ngoan, đàng đàng hoàng hoàng nằm trong lòng hắn, hầu như không xoay người, chỉ có hô hấp rơi vào bên tai có chút nặng nề, sợ là lúc nãy mây mưa quá động tình, mệt muốn chết rồi.

Đúng là vất vả cho Tiêu mỹ nhân rồi, Vương tổng đốc sống hai mươi mấy năm mới được nếm tư vị, chạm vào còn là thân thể của người trong lòng mình, tất nhiên là tình dục dâng lên khó có thể tự kiềm chế, làm một lần trong hoa viên xem như khai khiếu, bên ngoài không dám làm ra động tĩnh gì, lúc trở về liền trực tiếp khiêng người về phòng, trên đường trở về, chất lỏng sền sệt bắn trong cơ thể Tiêu Chiến liền chảy xuống theo bắp đùi y, vẫn luôn chảy tới mắt cá chân, bên trong hương các, sau màn lụa, bộ dạng Tiêu Chiến khoác nửa y phục, dâm dịch đầy chân khiến Vương Nhất Bác dâng khí huyết cuồn cuộn.

(Khai khiếu 开窍: ý chỉ trai tân lần đầu được "ăn thịt".)

Hắn lột Tiêu Chiến đến không còn một mảnh, không đúng lúc trong đầu lại hiện lên bộ dáng y thân mật với điện hạ, nghĩ như vậy, động tác liền không chịu khống chế mà mất đi vài phần ôn nhu.

Tiêu Chiến bị bẻ chân ra hung hăng đè dưới thân, đâm vào quá sâu, y có chút khó có thể thừa nhận nên liền lấy lòng ôm Vương Nhất Bác xin tha, "Đại nhân nhẹ chút, sẽ đau......"

Dục vọng của Vương Nhất Bác đang nồng, nào nhẹ bớt được, bộ dáng Tiêu Chiến đáng thương vô cùng, ngược lại càng kích thích hắn khó tự khống chế, đột nhiên hắn rút dương vật ra, lộ ra một vũng xuân thủy dưới thân, cả người hai người đều treo mồ hôi, thở hổn hển từng ngụm từng ngụm.

"Sao vậy?" Tiêu Chiến miễn cưỡng cười cười với hắn.

Vương Nhất Bác nhìn y, đáy mắt tức giận càng thêm nồng đậm, trầm mặc một lát mới khàn khàn nói: "Ta gặp được ngươi trước."

Tiêu Chiến ngẩn ra một chút, cười sờ sờ mặt hắn, "Phải, ngươi đã cứu ta, ngươi là đại anh hùng của ta."

Lời còn chưa dứt, đột nhiên Tiêu Chiến nhỏ giọng kêu lên một tiếng, Vương Nhất Bác vung cánh tay lên, chưởng phong đẩy toàn bộ tầng tầng màn lụa bên giường ra, hắn kéo cổ tay Tiêu Chiến, lôi y tới ngồi bên mép giường, để lưng y dán vào ngực hắn, ngồi trên người hắn, đôi tay ôm bắp đùi y, gắng gượng xỏ xuyên dương vật vào y một lần nữa.

"Đừng......" Hai đùi của Tiêu Chiến bị cưỡng ép mở ra, không có màn lụa che đậy, nơi bí ẩn dưới hạ thân liền đối diện với cửa phòng ngủ, y khẩn trương đến mức cả người cương cứng, cố gắng khép chân lại nhưng Vương Nhất Bác lại bắt đầu liều mạng đâm vào trong.

"Sợ à?" Hắn cắn tai Tiêu Chiến một cái, ngậm thịt châu mềm nhũn của y, dùng hàm răng mài qua lại, "Nếu điện hạ đột nhiên tới, hoặc là những người ái mộ ngươi trộm tới, vừa vào cửa liền sẽ gặp được ngươi và ta như vậy."

"Đại nhân đừng nói nữa......" Tiêu Chiến xấu hổ đến mức cả người đỏ bừng, không biết sao Vương Nhất Bác càng nói lời vô sỉ như vậy, cảm giác dưới thân y liền càng mãnh liệt, trong lòng đánh trống thùng thùng, biết rõ nơi này của mình sẽ không có người tới nhưng vẫn sẽ theo lời hắn nói mà đi tưởng tượng hình ảnh bị người ta đánh vỡ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...