Chương 2: 2

❄️🦁🐰❄️

Hai ngày này, Vương Nhất Bác dẫn theo cấm quân thanh tra đô thành triệt để, không phát hiện dư đảng của thích khách, xem như buông xuống được nỗi lòng lo lắng.

Nhưng sau khi hồi cung, còn chưa kịp đi báo cáo kết quả với điện hạ thì Cấm Vệ Xứ lại xảy ra chuyện.

Hoạn quan mày trắng tay cầm phất trần, đứng trong viện cấm vệ xứ, vẻ mặt âm khí dày đặc, đang mang theo thủ hạ điều tra phòng từng người, thấy Tổng đốc đại nhân đã trở lại, sắc mặt mới thoáng khiêm nhường vài phần.

"Công công, đây là đang làm gì?" Nhìn nơi mình chưởng quản bị người điều tra, lòng Vương Nhất Bác tràn đầy nghi hoặc, tất nhiên là bất an.

Hoạn quan kia ngạo mạn nâng mi, "Bẩm Tổng đốc đại nhân, trong cung mất vài thứ, nô tài phụng mệnh điện hạ đi điều tra xem kẻ cắp có ở đây không, ."

Hắn ta nói lý do xong, biểu cảm của Vương Nhất Bác nháy mắt âm trầm, "Sao Cấm Vệ Xứ của ta có người làm loại chuyện này được, công công muốn tra, mời đi nơi khác đi."

"Điện hạ đích thân hạ thánh dụ, xin Tổng đốc đại nhân phối hợp." Hoạn quan kia một bộ thái độ cương trực công chính, lúc nói chuyện, các tiểu thái giám phụ trách điều tra dần dần đi ra từ các phòng, sau khi đi ra đều lắc đầu nói không hề phát hiện điều gì.

Không ở trong phòng thì mang trên người cũng không chừng, nhãn phong giảo hoạt của hoạn quan đảo qua mọi người, nói với Vương Nhất Bác: "Xin đại nhân lệnh thủ hạ của ngài đứng ngay ngắn, nô tài cần soát người."

Tình huống đã đến mức này, Vương Nhất Bác nhịn không được muốn phát hỏa, cấm quân có trách nhiệm thủ vệ hoàng cung, sao lại bị xem là trộm? Trong cung mất bảo vật quý giá gì mà lại hoài nghi đến nơi này của hắn?

"Thứ cho khó tòng mệnh." Vương Nhất Bác lạnh lùng nhìn hoạn quan kia, "Bất kể mất trộm cái gì, tuyệt đối không thể là người của Cấm Vệ Xứ ta, nếu công công khó xử thì ta có thể tự đi giải thích với điện hạ."

Hoạn quan âm tà kia cười lạnh một cái, chậm rãi báo cho hắn biết: "Mất trộm là ngọc bội mà quân vương điện hạ tặng cho Vương hậu làm tín vật đính ước."

Một câu này khiến sắc mặt của Vương Nhất Bác liền thay đổi.

Hoạn quan tiếp tục nói: "Vốn cũng không phải vật có giá trị liên thành gì nhưng ngọc bội kia là vật mà Vương hậu đeo bên người, lúc tắm gội nghỉ ngơi mới có thể tháo xuống, khó mà nói người đánh cắp đồ vật có khả năng giấu giếm tâm tư gì đó với Vương hậu không, Tổng đốc đại nhân, ngươi nói xem, điện hạ sẽ dễ dàng bỏ qua việc này sao?"

Vương Nhất Bác nghe mà kinh hãi, ngày ấy ngọc bội mà y đánh rơi trong phòng hắn đang nhét vào trong ngực hắn, thở dốc khẩn trương theo lồng ngực lúc lên lúc xuống.

Trong vương cung này, ngoại trừ thái giám, nam tử còn lại đều ở Cấm Vệ Xứ, nếu thật sự có người sinh ý đồ xấu với Vương hậu, không lục soát ở đây thì còn lục soát ở đâu?

"Đại nhân, đắc tội rồi." Hoạn quan không lắm lời nữa, giơ tay quát thuộc hạ: "Lục soát."

Các thị vệ đứng thành một hàng, Vương Nhất Bác xếp ở cuối hàng, trên mặt không có biến hóa gì nhưng làm sao trong lòng không căng thẳng được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...