Chương 23: 23
❄️🦁🐰❄️
Vương Nhất Bác không tiện mang cô nương này về Cấm Vệ Xứ, nên tìm một gian khách điếm thượng đẳng ngoài cung, nửa đêm, tiểu nhị trước bàn thấy người tới là một vị quan gia cẩm y đai ngọc, xoa xoa mắt lim dim buồn ngủ, không dám chậm trễ, lại thấy hắn ôm một cô nương trong ngực, sắc mặt trắng bệch, hai mắt nhắm chặt, không biết sống hay chết, nói thầm trong lòng nhưng không dám hỏi nhiều, đôi tay run rẩy tìm gian phòng hảo hạng.
Vương Nhất Bác ôm người một đường đi vào phòng trọ, cho tiểu nhị một thỏi bạc, nói hắn ta tìm lang trung đáng tin cậy tới, rồi tìm một nữ tử có thể giúp nàng rửa thân thể thay y phục, sau khi sắp xếp mọi thứ thỏa đáng xong, không định ở lâu, vừa muốn đi thì nghe thấy cô nương hơi thở suy nhược trên giường, mở miệng nói chuyện.
"Tổng đốc đại nhân?"
Vương Nhất Bác xoay người trở về bên giường nàng, thấy nàng hai mắt vô lực nửa mở, cau mày, thống khổ không thôi.
"Đa tạ ơn cứu mạng của đại nhân......" Cô nương cố hết sức ngồi dậy, Vương Nhất Bác cách mền vỗ nhẹ nàng, "Không cần đa lễ, cô nghỉ ngơi đi."
Tâm trí càng thêm trấn tĩnh, Vương Nhất Bác nhìn nữ tử trước mắt, càng cảm thấy lúc nãy một mình xông vào Ngự Sử Đài, tựa như một giấc mộng không thể giải thích được.
Thật sự hắn không hề hoảng sợ, Triệu Chử sẽ không có hành động quá mức với Tiêu Chiến, cho dù có thì Tiêu Chiến cũng không phải kẻ mặc người chém giết, y sẽ tự có thủ đoạn bảo vệ mình, hơn nữa lúc bị giải đi, hắn còn sửa lại nút buộc trên cổ tay y để y tiện hoạt động, hắn bên này chỉ cần mau mau điều tra rõ tung tích của Tống Oản, rốt cuộc vì sao lại bỗng nhiên lo lắng nóng ruột không thôi, chỉ muốn xông vào cứu người.
Thật sự xông vào, rồi lại chỉ cứu người không liên quan đến hắn này.
Hắn rũ mắt, lắc lắc đầu, khiến mình thanh tỉnh chút.
Lại nhìn kỹ cô nương trên giường, trên mặt chảy mồ hôi giống như mới rửa mặt, thân thể gầy nhỏ bao trong chăn, không ngừng phát run, trông cực kỳ khó chịu, không sống được bao lâu nữa.
"Cô......" Vương Nhất Bác nâng tay lên một nửa, muốn kéo chăn của nàng ra nhìn, lại cố kỵ nam nữ khác biệt, đành phải an ủi nàng: "Cô chịu đựng một chút, lang trung sắp đến rồi."
Không xốc chăn lên nên không nhìn thấy cảnh tượng trên người nàng, trước khi bị ném vào thủy lao đã chịu qua roi hình, trên lưng nàng đều là vết thương máu me đầm đìa, độc trùng trong nước theo những vết thương đó chui vào dưới da thịt của nàng, tra tấn cơ thể đến mức nàng thống khổ không thể tả, trên trán trên cổ cô nương, vì đau nhức khó nhịn mà bắt đầu nổi gân xanh, ngón tay sưng đỏ kéo cổ tay áo của Vương Nhất Bác, "Đại nhân cứu ta đi, ta không muốn chết......"
Vương Nhất Bác nghe lời này mà chân mày trầm xuống, lại nhìn kỹ khuôn mặt của cô nương, càng cảm thấy quen mắt, trong giây lát, chuyện cũ năm xưa phút chốc nảy lên trong lòng.
Hắn từng gặp cô nương này.
Tính ra cũng phải bảy tám năm, lúc đó vùng Lũng Tây gặp đại hạn, hắn hộ tống quân vương đi cứu tế nạn dân, nơi đó mấy năm không mưa, đồng ruộng nứt nẻ, không có thu hoạch, đến mức dân đói khắp nơi, thế mà còn xuất hiện cảnh tượng thê thảm lấy người làm lương thực, chỗ giao dịch được gọi là chợ "Thái Nhân", Vương Nhất Bác phụng mệnh điều tra chuyện mua bán Thái Nhân, trong quá trình đó đã cứu một tiểu nha đầu suýt chút nữa rơi vào lưỡi dao, tiểu nha đầu đó là như thế này, kéo vạt áo của Vương Nhất Bác, nói với hắn, đại nhân cứu ta đi, ta không muốn chết. Khuôn mặt muốn sống khiến Vương Nhất Bác nhớ rất lâu, cũng từ đó trở đi, trong lòng hắn chôn xuống niềm tin, triều ta thiếu ốc thổ, muốn bá tánh lấp đầy bụng, thảm kịch không còn diễn ra, mở mang bờ cõi, bụng làm dạ chịu.
Bình luận