Chương 28: 28
❄️🦁🐰❄️
Vương Nhất Bác ẩn thân trong núi rừng, ngày thứ hai đi vòng vèo trở về đô thành, hành tung đã bị bại lộ một lần, chuyến này trở về sẽ càng khó, mỗi một góc đều bố trí thêm trọng binh phòng bị chặt chẽ, một mình xông vào, bất kể là vương cung hay là phủ đệ của thái bốc, đều chỉ có một con đường chết.
Hắn cần người giúp đỡ.
Nhưng cấm quân đều đã về dưới trướng của thái bốc, tính tình hắn nhạt nhẽo, xưa nay không kết giao với quan viên trong triều, trong khoảng thời gian ngắn, thật sự không tìm được người có thể tin tưởng.
Lòng người trong đô thành hoảng sợ, dịch bệnh sinh ra liên tục, bá tánh bình thường vốn không dám ra cửa, ban ngày ban mặt phố xá đều vắng vẻ không thấy bóng người, Vương Nhất Bác không có chỗ tìm hiểu tin tức, đành phải cải trang thành bộ dáng khất cái, trà trộn vào đám ăn mày ăn ngủ ở đầu đường xó chợ.
Trong miếu Thành Hoàng bỏ hoang, đám ăn mày không xin được cơm liền xúm lại nói chuyện phiếm, một người trẻ tuổi nói: "Các ngươi nghe nói chưa, dịch bệnh này không trị hết được là vì, cái này vốn không phải là bệnh bình thường, là do yêu hậu kia thi pháp gây nên."
Vương Nhất Bác ngồi ở góc xa xa, nghiêng tai lắng nghe, một lão khất cái khác vuốt râu bạc trắng bẩn thỉu, "Đều là lời đồn, lão nhân ta ăn gió nằm sương đã sống qua vài thập niên, hoang sơn dã lĩnh nơi nào mà chưa ngủ qua, có quỷ gì yêu gì chứ, sao ta chưa gặp được."
"Dĩ nhiên yêu ma quỷ quái chẳng thèm tìm tới mấy phàm nhân như chúng ta rồi, ông thật sự không tin à, ta nghe nói, quân vương đã hạ lệnh nhốt yêu hậu lại, lúc trước quân vương sủng ái yêu hậu như vậy, các ngươi nói xem, lời đồn này còn có thể là giả sao?"
Hắn ta nói xong, mọi người liền hứng thú, ngươi một lời ta một câu, truy hỏi hắn ta: "Thật sao? Ngươi nghe ai nói?"
"Lúc trước không phải ta làm việc bên ngoài phủ thừa tướng sao, nhà bọn họ có một người hầu thiện tâm, thường đưa thức ăn cho ta, thường xuyên qua lại, ta nói chuyện với hắn được mấy câu, trước đó vài ngày, hắn nói với ta thiên kim phủ thừa tướng sắp vào cung làm vương hậu rồi, vương hậu bây giờ tâm thuật bất chính, là một yêu nhân, quân vương đã sớm tính diệt trừ y rồi, aiz, không ngờ ra tay vẫn chậm một bước, để y giáng tai họa lớn như vậy với triều Tề, nếu để ta nói thì, thiên hạ thành như vậy, là quân vương tự làm tự chịu, ai bảo hắn ta bị sắc đẹp mê hoặc chi......"
"Aiz, ngươi nói lời này, có còn muốn đầu không?" Mọi người hi hi ha ha xô đẩy nhau, ai cũng không để bụng loại lời này có đại nghịch bất đạo hay không.
"Được rồi, không nói với các ngươi nữa, ta phải đến phủ thừa tướng đưa chút đồ ăn cho bằng hữu của ta đây." Khất cái trẻ tuổi kia đứng dậy bưng cái chén bể của hắn ta, bên trong đặt một cái bánh bao trắng như tuyết.
Người bên cạnh lấy đả cẩu côn gõ chân hắn ta, "Lúc này là lúc nào rồi, chính huynh đệ chúng ta còn chưa lấp đầy bụng, một tên khất cái như ngươi lại hiến ân cần cho người hầu của người ta làm cái gì?"
Bình luận