Chương 3: 3

❄️🦁🐰❄️

Bước chân của Vương tổng đốc dừng ở cửa hiên, tiến thêm một bước trở về phòng không được, lui một bước đi tới nói với Vương hậu đại nhân cái gì đó cũng không được, ánh trăng trên cao, tiếng ve sầu ẩn hiện trong bụi cây được cắt tỉa gọn gàng, đại nội vương cung yên tĩnh này lúc nào cũng ngầm có sát khí nhưng lại luôn có người có lòng tham, nhịn không được mà liếm mật đường bôi trên lưỡi dao.

Đôi tay rũ bên người, hắn nắm tay nắm đến trắng bệch, thời gian phảng phất ngừng lại, hắn vẫn không chịu quay đầu.

Tiêu Chiến, y...... còn chưa đi sao?

Tiêu Chiến không đi nhưng cũng không hỏi tiếp lời mà hạ thần không dám trả lời, âm thanh dịu dàng theo gió đêm thổi tới, y hỏi Vương Nhất Bác: "Ta cho ngươi thuốc, có dùng đúng hạn không?"

Vương Nhất Bác cũng không nói dối y, nói thẳng: "Không có."

Bình thuốc kia, hắn mở cũng không mở một lần, mấy ngày nay đều dùng thuốc trị thương bình thường mà hắn tự đi lãnh ở Thái Y Viện.

Lúc nói chuyện, hắn đưa lưng về phía Tiêu Chiến nên hắn không nhìn thấy Tiêu Chiến hơi hơi nhíu mày, biểu cảm mất mát.

Hắn không nhìn y nhưng lại giống như tận mắt nhìn thấy, nhẹ nhàng thở một hơi, Tiêu Chiến trực tiếp than trong lòng.

Hắn... không vui.

"Đêm khuya quấy rầy đại nhân, thật xin lỗi, ta đây liền trở về."

Mất mát nhỏ vụn nhào nặn trong giọng nói của y, Vương Nhất Bác dừng chân lắng nghe, sau khi Tiêu Chiến nói với hắn xong vẫn chưa lập tức xoay người rời đi.

Lặng lẽ đợi một lát, y dùng âm thanh càng mềm nhẹ chậm rãi hỏi: "Ngọc bội này, ngươi thật sự không muốn sao?"

Cổ họng Vương Nhất Bác khô khó chịu, gian nan nuốt một ngụm, nói: "Ngọc bội quý trọng, thần lại chưa lập công gì, sao có thể tùy ý nhận ban thưởng của Vương hậu được."

Tiêu Chiến cúi đầu, ngọc bội kia vừa mới được Tổng đốc đại nhân tự tay buộc lên bên hông cho y, tua rũ xanh biếc, y dùng đầu ngón tay mảnh khảnh quấn quanh thưởng thức.

Cái này...... không phải ban thưởng......

Tiêu Chiến cũng không biết còn có thể nói gì, yên lặng xoay người rời khỏi Cấm Vệ Xứ.

Âm thanh y đi đường rất nhẹ, nhánh cây bị lay động hầu như che đi tiếng bước chân của y.

Hai mươi tám.

Nhịp tim của Vương Nhất Bác gần như đột ngột dừng lại ở giây thứ hai mươi tám mà hắn đếm được.

Tiêu Chiến đi hai mươi tám bước liền ra khỏi tiểu viện của hắn.

------

Hôm nay, lúc truy kích và tiêu diệt dư nghiệt phản đảng thì gặp phải mai phục, vết thương trên đầu vai của Vương Nhất Bác còn chưa khép lại đã bị kiếm thương xé rách một chút, vốn sau khi hồi cung nên tức tốc đi xử lý nhưng trở lại một cái liền gặp phải chuyện mất trộm ngọc bội, vẫn luôn chậm trễ đến bây giờ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...