Chương 45: 45

❄️🦁🐰❄️

"Cái này e rằng, hơi khó."

Âm thanh yêu kiều truyền đến từ lầu hai, Tiêu Chiến bước xuống từ cuối cầu thang, vừa mới lăn lộn mấy lần với Vương Nhất Bác, bước chân hơi yếu, đỡ tay vịn bên cạnh, bước chậm từng bước, dáng vẻ yểu điệu.

"Quân vương điện hạ luôn muốn bắt một tội nhân Việt quốc, nếu đưa Lục Tĩnh Xuyên cho ngươi, vậy hắn ta lấy ta để hỏi tội thì biết làm sao? Đến lúc đó giải Vi Đà thì có ích gì, không phải ta cũng không thể sống được sao?" Y đi đến bên cạnh Vương Nhất Bác, dựa vào người hắn như không có xương, khiêu khích nhìn Tạ Hào, "Mua bán lỗ vốn, chúng ta không làm."

Vương Nhất Bác liếc mắt đảo qua y, mặt trầm như nước, không lên tiếng.

Tạ Hào không vòng vo với y, nói thẳng: "Ta có thể cứu mạng ngươi, dĩ nhiên sau đó cũng có cách đảm bảo ngươi không chết."

"Cách gì?" Tiêu Chiến mỉm cười hỏi anh: "Tạ tiên sư, vì một tội nhân, chẳng lẽ, ngươi muốn tạo phản?"

Gió lạnh theo cạnh cửa sổ thổi vào, ánh nến mờ nhạt chớp lên vài cái, chiếu bóng của mọi người xuống mặt đất ra hình dạng quỷ dị.

Tạ Hào không đáp lời, Tiêu Chiến liền rất hứng thú mà tiếp tục suy đoán anh, "Lúc này đô thành đều dựa vào cấm quân thủ, Vương Nhất Bác bỏ chức Tổng đốc, Cấm Vệ Xứ liền thuộc về Tần Tắc rồi, ngươi là sư phụ của hắn ta, dĩ nhiên hắn ta sẽ nghe theo ngươi điều khiển, lấy binh lực cưỡng chế vương quyền, có lẽ có thể thử một lần, nhưng mà......" Y dán vào sau lưng Vương Nhất Bác, đặt cằm lên đầu vai hắn, khó xử nói: "Làm sao bây giờ đây, tuy tướng công nhà ta đã tá giáp quy điền, nhưng trong xương cốt vẫn chảy dòng máu trung thần lương tướng, vì sống tạm bợ mà ghi cho chàng ấy một thân ô danh, ta không muốn, cái mạng này, ngươi muốn thì cầm đi là được, dù sao ta có chết thì người trong lòng ngươi cũng phải chôn cùng."

(Tá giáp quy điền 卸甲归田: Cởi khôi giáp xuống, trở về thôn làng. Chỉ tướng sĩ rời khỏi quân đội, về quê làm nông, cũng chỉ chiến sĩ xuất ngũ về quê.)

Tiêu Chiến không kiêu ngạo không siểm nịnh mà quay vần với anh, đôi mắt hẹp dài của Tạ Hào trầm tĩnh mà sâu thẳm, bên trong cất giấu phong sương trải qua những năm gần đây.

Tạo phản.

Vân Ẩn sơn tận trung trăm ngàn năm vì triều đình, trước giờ đều bảo hộ Tề quốc, các thế hệ môn chủ đều được thế nhân kính ngưỡng, mà bây giờ, tiên sơn sắp sụp đổ trong tay anh, đây là kiếp nạn của anh, cũng là mệnh số thăm thẳm mà Vân Ẩn sơn không thể trái nghịch.

Anh nói với Tiêu Chiến: "Ta bảo đảm sẽ bảo vệ tính mạng của ngươi, cũng tuyệt không làm việc đối lập với triều Tề."

Tạ Hào không biện giải quá tỉ mỉ với hai người Vương Tiêu trước mắt, không cần giải thích thì bọn họ cũng nên hiểu, nếu trong lòng anh chỉ có tư tình nhi nữ, thì lúc trước anh đã lợi dụng Vương Nhất Bác giải cứu Lục Tĩnh Xuyên ra rồi dẫn hắn ta đi luôn là được, cần gì quản đô thành gì đó, quản dịch bệnh gì đó, còn phải trói Lục Tĩnh Xuyên đưa cho bọn họ để phối chế thuốc giải, cái này chẳng phải là chui đầu vào lưới sao.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...