Chương 110: Quyết chiến cao thủ Độ Kiếp kỳ
Sau vài ngày yên tĩnh, đoàn người bỗng gặp một vị khách không mời mà đến ở biên giới Hằng Cổ Bí Cảnh. Tử Linh tránh không kịp, trực tiếp đối mặt với kẻ đó, trong chốc lát, bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng.
Người đến chính là Lạc Tùng, vị lão giả Thiên Thánh Điện năm đó từng ra tay truy bắt Tử Linh. Hắn ta râu dài phất phơ, một thân đạo bào rộng rãi, cũng có vài phần dáng vẻ tiên nhân.
Mặc Quân trong Lang Gia Ngọc khẽ nhíu mày, người đến là tu sĩ Độ Kiếp sơ kỳ!
Thấy Nguyệt Thường gấp gáp nắm chặt tay định xông ra, Mặc Quân đưa tay cản nàng lại, nhìn Thư Khinh Thiển, rồi tức khắc bước ra khỏi Lang Gia Ngọc.
Thư Khinh Thiển cùng Hạ Tâm Nghiên và những người khác cũng muốn ra ngoài, nhưng lại phát hiện không cách nào rời đi, biết Mặc Quân không muốn các nàng ra ngoài, chỉ có thể lo lắng nhìn hai người bên ngoài.
Vị lão giả kia sắc mặt trầm tĩnh, trong mắt một mảnh hờ hững. Thấy Mặc Quân đột nhiên xuất hiện, cũng không có phản ứng gì lớn, chỉ nhàn nhạt nói: "Các vị đạo hữu, Điện chủ muốn gặp mặt các vị, phiền các vị theo lão hủ đi một chuyến."
Mặc Quân chỉ lạnh lùng nhìn hắn, trên mặt nàng cũng không chút dao động, lại không nói một lời.
Rõ ràng là hai người im lặng đối mặt, Tử Linh lại cảm thấy áp lực trên người đột nhiên tăng lên. Nàng ở gần Mặc Quân, hàn khí trên người nàng ấy nồng đậm lạnh lẽo, khiến nàng trong lòng thầm kinh hãi, Mặc Quân một tu sĩ Động Hư trung kỳ lại có thể cùng cường giả cảnh giới Độ Kiếp so uy thế!
Khuôn mặt hờ hững của lão già kia cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, lập tức nhíu mày, trầm giọng nói: "Nếu hai vị dường như không mấy tình nguyện, vậy Nhạc mỗ không thể làm gì khác hơn đành phải động thủ vậy."
"Hay cho cái đạo mời người!" Trong mắt Mặc Quân xẹt qua một tia sắc bén, hai người gần như đồng thời ra tay, trong chốc lát đã giao đấu mấy chưởng!
Mặc Quân cả người cấp tốc lùi lại mấy trượng, ngực đau nhói, linh lực trong cơ thể hỗn loạn bất an. Đôi mắt nàng trầm xuống, cảnh giới Độ Kiếp quả nhiên là thực lực bất phàm, bất luận là khả năng khống chế linh lực hay tốc độ phòng ngự đều vượt xa cảnh giới Động Hư một đoạn dài.
Nếu không phải nàng thân là Vực chủ đời kế tiếp của Vô Tận Hải Vực, từ nhỏ trải qua nhiều rèn luyện hơn những người cùng lứa tuổi, từng chịu đựng vô số sự tôi luyện mà người thường không thể tưởng tượng nổi, về tu vi nàng đã vượt xa người đồng cấp, e rằng dưới tay hắn nàng không trụ được mấy chiêu!
Lạc Tùng dù không tổn thương gì lớn, nhưng trong lòng lại kinh ngạc không thôi, nữ nhân này thực sự quá nghịch thiên, cư nhiên có thể an toàn rút lui khỏi tay hắn. Hắn lập tức thu lại ý khinh thường trong lòng, lần nữa như tia chớp lao về phía Mặc Quân!
Mặc Quân xoay người bay lên, Băng Hồn trong tay vung ra một mảnh kiếm hoa, kiếm khí màu băng lam hóa thành vô số tàn ảnh, được nàng vung tay ném ra ngoài!
Lạc Tùng cách mười mấy trượng cũng có thể cảm nhận được kiếm ý lạnh lẽo khủng bố kia, linh lực dưới tay hắn cấp tốc vận chuyển, tay áo rộng lớn kịch liệt rung động tức khắc hóa thành một túi áo khổng lồ, che trời che nắng, phủ về phía Mặc Quân và kiếm khí ngập trời của nàng.
Bình luận