Chương 21: Tan thành mây khói
Lúc này Thư Khinh Thiển đang canh giữ bên người Mặc Quân, nhìn Mặc Quân lông mày nhíu chặt, vẻ mặt có chút thống khổ, cả người cực kỳ bất an. Khuôn mặt trắng xám óng ánh như sương như khói, giống như không cẩn thận liền sẽ tan biến ngay trước mắt nàng, trong lòng Thư Khinh Thiển khó chịu vô cùng, nhẹ nhàng xoa lông mày nàng, ôn nhu vỗ về. Nghĩ đến lúc mình từ Lang Gia Ngọc đi ra nhìn thấy dáng vẻ Mặc Quân, cả người cũng không nhịn được bắt đầu run rẩy. Tâm tư trở lại nửa tháng trước...
Ngày đó bản thân bị Mặc Quân thu vào không gian, không bao lâu liền tỉnh lại, Hạ Tâm Nghiên mấy người vẫn cứ không tỉnh. Quả nhiên như Hạ Tâm Nghiên nói, cung điện phần lớn là Trạc Yến Tinh dựng thành, đại khí hùng vĩ. Lan can chạm trổ tỉ mỉ, cột trụ điêu khắc tinh xảo, ngói xanh óng ả, mái điện cong vút, bên trong bày biện rất nhiều đồ vật mình cũng chưa từng thấy, bất quá nàng hiện tại không có tâm trạng thưởng thức, nàng nhớ mang máng trước khi hôn mê Mặc Quân đang đối diện với Bạch Cửu Mị, không biết nàng ấy hiện tại thế nào, Mặc Quân là chủ nhân Lang Gia Ngọc, nàng ấy không thả các nàng ra, các nàng căn bản không ra được, chỉ có thể ở đây chờ, khẩn cầu Mặc Quân có thể bình yên vô sự, chờ đợi lúc nào cũng khiến người khó chịu, Thư Khinh Thiển nôn nóng đi tới đi lui trong đại điện, bỗng nhiên một giọng nói non nớt vang lên trên bầu trời đại điện.
"Tiểu gia hỏa, đừng đi tới đi lui, ta nhìn đến mắt đều hoa cả lên."
Thư Khinh Thiển cả kinh, theo tiếng kêu nhìn lại, liền thấy một nữ hài mặc váy áo màu hồng phấn lơ lửng trên không trung đại điện, trông mập mạp trắng trẻo, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hơi có vẻ bụ bẫm của trẻ con, trên trán lại có một hoa văn đỏ tươi, mạc danh khiến Thư Khinh Thiển cảm thấy quen mắt. Nhìn qua cảm thấy nữ hài chỉ khoảng ba bốn tuổi, khi nói chuyện lại già đời như bà cụ non. Thư Khinh Thiển thấy đối phương có thể lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở đây, chắc chắn không thật sự cho rằng nàng mới ba bốn tuổi, nhưng bị đứa nhỏ này gọi là tiểu gia hỏa, Thư Khinh Thiển vẫn cảm thấy cực kỳ khó chịu!
Thu lại kinh ngạc cùng vẻ không tự nhiên, Thư Khinh Thiển hơi vuốt cằm nói: "Ta chỉ là trong lòng nôn nóng, quấy rầy đến ngươi ta rất áy náy, ta tên Thư Khinh Thiển, ngươi có thể gọi tên ta, không biết ngươi là ai? Sao lại ở trong ngọc giới của Mặc Quân?" Kỳ lạ, nếu có một người như vậy, Mặc Quân sao không nhắc tới?
Đứa bé kia nghe xong ánh mắt lóe lên một trận kinh ngạc, rơi xuống trước mặt Thư Khinh Thiển, không ngừng đánh giá nàng, rồi thỏa mãn gật đầu: "Ngươi chính là tiểu gia hỏa kia à? Lớn rồi, tu vi tuy thấp nhưng mắt nhìn không tệ, không giống những tên trước đây chỉ bị mắt mình che mờ, tiềm lực cũng khá tốt! Không uổng công Mặc Quân để bụng như vậy! Chính là tướng mạo quá cao rồi, nếu không càng hoàn mỹ hơn." Nữ hài nói xong bất mãn bĩu môi.
Thư Khinh Thiển bị nàng nhìn cả người không thoải mái, bị lời của nàng làm cho vừa mê hoặc vừa hài lòng, câu cuối cùng càng khiến nàng dở khóc dở cười, cái gì gọi là quá cao, rõ ràng là bản thân nàng ta quá thấp! Bất quá nghe ra nàng ta cư nhiên nhận biết mình, hơn nữa rất quen thuộc với Mặc Quân!
Chỉ là nàng hiện tại không có tâm trạng hiểu rõ những điều này, vội vàng hỏi: "Ngươi nếu ở trong ngọc giới của Mặc Quân, ngươi nhất định nhận thức nàng, nàng bây giờ đang đối chiến với một con Cửu Vĩ Hồ ở bên ngoài, ngươi có thể nghĩ cách cho ta ra ngoài không!"
Bình luận