Chương 23: Gặp lại Uẩn Nhi

Liên tiếp chừng mấy ngày Thư Khinh Thiển đều chỉ ở bên người Mặc Quân, đút nàng uống chút linh dịch và Nguyên Thần Quả. Chỉ cần không rời đi liền ở bên tai Mặc Quân nói chuyện, cổ họng khàn rồi, dùng linh khí điều dưỡng một chút rồi nói tiếp những chuyện gần nhất đã xảy ra.

Mặc Quân đã mê man bốn ngày rồi, biết nàng không thích nhiều ngày không thay y phục rửa mặt, lại không thể để người khác chạm vào Mặc Quân, tuy rằng vô cùng thẹn thùng, nhưng Thư Khinh Thiển vẫn kiên trì mỗi ngày lau người cho nàng, mỗi lần đối với Thư Khinh Thiển mà nói là một sự dằn vặt lớn nhất, trên người Mặc Quân luôn có một mùi hương sâu lắng dễ ngửi, như Tuyết Liên nở rộ trong băng tuyết, lạnh lẽo thanh nhã, u nhiên tinh khiết. Mà mùi hương này dưới hơi nóng bốc lên càng nồng nàn ấm áp, khiến nàng mê say, đặc biệt là khi vô tình chạm vào làn da mịn màng mềm mại của nàng, mỗi lần đều khiến Thư Khinh Thiển mặt đỏ tới mang tai, tim đập như sấm.

Dốc hết sức vì nàng thay y phục xong, liền nghe phía ngoài vang lên tiếng gõ cửa, mơ hồ nghe thấy Hạ Tâm Nghiên đang nói chuyện với ai đó, một giọng nói khác xinh đẹp dịu dàng, nghe rất quen thuộc, cẩn thận nghe mới phát hiện hình như là Văn Uẩn Nhi!

Vội vã mở cửa phòng, một thân ảnh màu vàng liền vọt tới cấp thiết kéo tay Thư Khinh Thiển, rất vui vẻ nói: "Thư tỷ tỷ, từ khi tách ra đến giờ, ta vẫn luôn rất lo lắng cho các tỷ, mấy ngày trước Tâm Nghiên tỷ phái người thông báo cho ta." Nhíu nhíu mày lại nói tiếp: "Ta vốn muốn lập tức chạy tới gặp tỷ, nhưng sư phụ không cho, ta phí hết đại công sức mới xuống được núi, Văn Hiên bế quan rồi, không có cách nào qua đây, huynh ấy nhờ ta gửi lời hỏi thăm đến tỷ. Các tỷ thế nào rồi, trên đường có gặp phải nguy hiểm gì không? Có tìm được thứ tỷ muốn không?"

Thư Khinh Thiển thấy Văn Uẩn Nhi có chút giật mình, nhưng càng cảm thấy ấm lòng nhiều hơn, khẽ mỉm cười nói: "Đa tạ muội, chúng ta hiện tại không phải đang tốt sao? Đồ vật ta cũng tìm thấy rồi, chỉ là muội chẳng lẽ lại lừa sư phụ trốn xuống núi?"

Văn Uẩn Nhi le lưỡi một cái trông rất đáng yêu nói: "Hì hì, vẫn không gạt được tỷ, bất quá nhờ có Văn Hiên nên không có chuyện gì!"

Hạ Tâm Nghiên thấy Văn Uẩn Nhi vừa gặp được Thư Khinh Thiển liền nói liên hồi không ngừng, một mặt hài lòng kích động, trong lòng lại cảm thấy khó chịu, thật là, sao thấy mình thì không vui vẻ như vậy, khác biệt đối xử quá rồi, Hạ đại tiểu thư biểu thị giống như một trái tim pha lê bị vỡ tan tành rồi. Thấy Văn Uẩn Nhi lại muốn mở miệng liền vội vàng kéo nàng: "Tiểu Uẩn Nhi, Thư tỷ tỷ mấy ngày nay vẫn luôn đang chăm sóc người, muội có chuyện gì cứ hỏi ta là được rồi, đừng quấy rầy nàng."

"Vẫn luôn đang chăm sóc người, người nào vậy? Là người nhà của Thư tỷ tỷ sao?" Văn Uẩn Nhi hiếu kỳ hỏi.

"Không phải, là một hảo bằng hữu rất thân mà chúng ta gặp ở Tuyệt Tích Lâm." Hạ Tâm Nghiên đáp.

"Ta có thể vào nhìn một chút không? Nàng bị thương sao?"

Thư Khinh Thiển gật đầu, Văn Uẩn Nhi theo sau lưng nàng đi vào, khi thấy người trên giường, Văn Uẩn Nhi hít một hơi khí lạnh, mắt nhìn đờ ra, thật xinh đẹp! So với Thư tỷ tỷ còn đẹp hơn, người tu chân phần lớn đều là tuấn nam mỹ nữ, nhưng dung mạo thoát tục tuyệt trần như vậy, Văn Uẩn Nhi chưa từng gặp qua.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...