Chương 31: Nói lời từ biệt Nguyệt di

Ngày thứ hai Thư Khinh Thiển dậy thật sớm, nhớ tới hôm qua quá mức hỗn loạn cũng không lo đến Hồng Loan, nàng chỉ là một phàm nhân, đã gần một ngày chưa ăn gì rồi, chắc chắn đói bụng lắm.

Thế là nàng đi quanh tìm con mồi làm đồ ăn, khi thịt nướng chín thơm thì Hạ Tâm Nghiên ngửi thấy mùi đi tới, chỉ là mắt có chút sưng, vẻ mặt buồn bã ủ rũ, một Hạ Tâm Nghiên như vậy thật hiếm thấy! Thư Khinh Thiển hơi nghi hoặc: "Sao trông tỷ mệt mỏi vậy?" Tối qua nghỉ ngơi rất sớm mà!

Hạ Tâm Nghiên giận dữ trừng mắt nàng, xụ mặt nói: "Hừ, không có gì!"

Chỉ là trong lòng nàng thầm nghĩ chưa dứt lời, nói đến chuyện đó nàng liền tức, sao trông mệt mỏi, còn không phải tại muội sao, trắng trợn không kiêng dè ngay trước mặt hai người nàng và Mặc Quân diễn một màn tình tứ nóng bỏng, khiến nàng kinh hãi kéo Uẩn Nhi vội vàng trốn về phòng, vì quá vội vàng xấu hổ, đóng cửa lại, lúc quay đầu lại trực tiếp va vào Văn Uẩn Nhi không kịp tránh, thế là hai người hoa lệ chạm môi!

Đáng thương nhất là chính mình cư nhiên bị ma xui quỷ khiến, còn, còn cảm thấy ngọt ngào mềm mại thế là, thế là còn liếm mấy lần... Mặt Hạ Tâm Nghiên càng ngày càng đỏ, thực sự là mất mặt quá độ rồi, tối qua hai người lúng túng không chịu nổi, nàng cả đêm đều nghĩ nên đối mặt với Tiểu Uẩn Nhi đáng yêu thế nào đây! Trong vòng một ngày liên tiếp hai lần bị kích thích cũng không biết có dọa đến nàng ấy không.

Thư Khinh Thiển phát hiện Hạ Tâm Nghiên cư nhiên bắt đầu đỏ mặt, theo bản năng sờ trán nàng: "Tỷ bị sốt à?" Hoàn hồn lại, Hạ Tâm Nghiên hất tay nàng ra, lần thứ hai thưởng cho nàng một cái liếc mắt.

Đúng lúc này Mặc Quân luyện công trở về cùng Văn Uẩn Nhi mang theo Hồng Loan đi tới, ánh mắt Văn Uẩn Nhi vừa chạm vào Hạ Tâm Nghiên liền vội vã né tránh như bị bỏng, mặt cả hai đều đỏ lên, Thư Khinh Thiển phát hiện tinh thần Văn Uẩn Nhi cũng không tốt lắm, lại thấy phản ứng của các nàng không khỏi thầm nghĩ hai người này tối qua không biết đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng thấy Hồng Loan đã dậy rồi, liền vội vàng đưa thịt đã cắt nhỏ cho nàng: "Hồng Loan đói lắm rồi đúng không? Hôm qua xảy ra chút chuyện nên quên mất muội, còn để muội đói bụng, thực sự xin lỗi, muội mau ăn chút gì lót dạ đi!"

Hồng Loan hôm nay tinh thần tốt hơn nhiều, thấp giọng nói: "Cảm ơn Thư tỷ tỷ, ta không đói lắm, hơn nữa tỷ ngàn vạn lần đừng nói vậy, nếu không có tỷ cứu ta, lại đưa ta đến đây, ta đã sớm không sống nổi rồi!" Nói rồi mắt lại bắt đầu ửng đỏ, Thư Khinh Thiển vội vàng khuyên giải an ủi: "Muội đừng quá đau lòng, Khang thúc Khang thẩm đối với ta tốt như vậy, ta chăm sóc muội là lẽ đương nhiên, muội cứ ở lại đây bầu bạn với Nguyệt di, không cần lo lắng về cuộc sống sau này."

Hồng Loan cảm động gật đầu, chậm rãi nhai thịt nướng.

Một bên Mặc Quân khẽ nhìn Hồng Loan, đột nhiên mở miệng nói: "Ta đi gọi Nguyệt di!" Vừa đứng dậy vừa giữ Thư Khinh Thiển cũng muốn đứng dậy lại, xoay người đi vào nhà.

Thư Khinh Thiển luôn cảm thấy Mặc Quân vừa nhìn thấy Hồng Loan liền có chút kỳ lạ, nhưng lại không nói ra được kỳ lạ ở đâu, cúi đầu vừa nướng thịt vừa suy tư. Hạ Tâm Nghiên và Văn Uẩn Nhi lúng túng ngồi một bên, cũng không nói gì, bầu không khí nhất thời có chút quái dị.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...