Chương 68: Ý trung nhân
Dọn dẹp xong chiến trường, đám người Lưu Niên tụ tập tại đại điện, thương nghị phương pháp đối phó tiếp theo.
Lưu Niên trầm giọng nói: "Tông chủ Thủy Vân Tông và mấy huynh đệ hắn là nhất mạch tương liên, lần này Thủy Vân Tông tổn thất nặng nề, chín vị đại trưởng lão đã mất ba, một người còn bị thương rất nặng, thêm vào đệ tử ngã xuống nhiều như vậy, e rằng chẳng bao lâu sẽ tấn công quy mô lớn, không tiêu diệt chúng ta quyết không bỏ qua!"
Nguyệt Thường khẽ nhíu mày, lần này xem ra chỉ có thể đối đầu không khoan nhượng với Thủy Vân Tông rồi, nàng có chút lo lắng: "Thủy Vân Tông tuy nói là đứng cuối trong thất đại tông môn, trong môn phái không có cao thủ Độ Kiếp kỳ, nhưng ngoài Vân Tiêu còn có Ngũ đệ Vân Uyên đạt đến Động Hư đại viên mãn, hơn nữa Vân Tiêu đã ở cảnh giới Động Hư đại viên mãn bốn trăm năm rồi, thực lực sâu không lường được, một khi thật sự đối đầu, chúng ta khó tránh khỏi thương vong!"
Mặc Quân vẫn luôn im lặng, nhàn nhạt nói: "Trận chiến này không thể tránh khỏi, Thủy Vân Tông không thể giữ, bằng không sau này khó có thái bình."
Bách Xá và Lưu Niên hơi kinh ngạc, ý của Mặc Quân là muốn tiêu diệt Thủy Vân Tông?!
Thư Khinh Thiển nghe Mặc Quân nói, hơi trầm ngâm, suy tư kỹ lưỡng. Mặc Quân không phải người ăn nói lung tung, nếu nàng đã nói như vậy, chắc chắn là có chủ ý, nhưng bây giờ làm sao có thể dựa vào sức mạnh của phù trận mà tiêu diệt một đại tông tộc! Bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, Thư Khinh Thiển nhìn Mặc Quân, truyền âm cho nàng, nghi ngờ nói: "Mặc Quân, nàng định dùng nó sao? Nhưng lỡ kinh động đến nó thì sao?"
Mặc Quân dịu dàng nhìn nàng: "Thật ra giữa chúng ta, trong lòng đều đã rõ ràng rồi. Hơn nữa ta cũng chỉ dùng ở Phù Đồ Môn, huống hồ nàng quên chúng ta không phải có một thứ che giấu rất tốt sao?"
Thư Khinh Thiển bỗng nhiên tỉnh ngộ, nàng quên mất Tử Huyết Thần Đằng rồi!
Bởi vì Thư Khinh Thiển và Mặc Quân vẫn luôn truyền âm, Lưu Niên và những người khác thấy các nàng im lặng, cho rằng Mặc Quân cũng hết cách rồi, lập tức cảm thấy vô lực, kế trước mắt chỉ có thể toàn lực ứng phó.
Bách Xá lại nhìn ra Mặc Quân dường như đang truyền âm với Thư Khinh Thiển, nhưng không nói rõ, nhìn Lưu Niên có chút bất đắc dĩ, y nghiêm mặt nói: "Lưu huynh, chúng ta giao tình nhiều năm, huynh vẫn luôn không cho ta giúp đỡ, lần này Phù Đồ Môn nguy nan trùng trùng, ta không thể ngồi yên làm ngơ. Huống hồ Thiển Thiển là quý khách của ta, lại hợp ý ta vô cùng, lần này ta nhất định giúp đến cùng!"
Thư Khinh Thiển đột nhiên nghe thấy tên mình, ngẩn người một lúc, cách xưng hô này lại thay đổi! Từ Thư cô nương đến Thiển Thiển cô nương, rồi Thiển Thiển, mới có mấy ngày, nhưng không hiểu sao, nếu là người khác gọi như vậy, Thư Khinh Thiển chắc chắn sẽ thẳng thừng từ chối, nhưng chính nhũ danh của nàng được y gọi ra, lại không có cảm giác giả vờ thân cận, trái lại rất giống cảm giác mà mẫu thân, Nguyệt di gọi nàng Thiển Nhi, thật ấm áp và thân thiết. Nàng nhìn Bách Xá có chút xuất thần, không chú ý đến Mặc Quân liếc nhìn nàng một cái.
Mặc Quân thấy Thư Khinh Thiển lại đang ngẩn người, vẫn là nhìn Bách Xá, mà trong mắt Bách Xá tràn đầy ôn nhu, lại mang theo một chút cưng chiều và bảo vệ. Điều này khiến nàng không khỏi rũ mắt xuống, vẻ mặt có chút khó hiểu.
Bình luận