Chương 69: Tâm sự của hai cha con
Hạ Tâm Nghiên thấy vẻ mặt này của Hạ Cư Thịnh, cũng đoán được phần nào ông đang nghĩ gì. Trong lòng có chút cạn lời, thực sự là, trọng điểm là cái này sao? Nàng hắng giọng: "Cha, người xem ra đối với việc nữ nhi của người coi trọng một cô nương lại không hề kinh ngạc chút nào vậy?"
Hạ Cư Thịnh hơi khựng lại: "Sao lại không kinh hãi, chỉ là chuyện như vậy cha cũng đã từng gặp, ta cũng không phải là người cổ hủ, tính tình của con cha cũng hiểu rõ. Cuộc đời người tu chân dài dằng dặc, bởi vậy cũng quá mức cô tịch vô tình, nếu con thật sự có thể tìm được người có thể cùng con bầu bạn cả đời, cha cũng chỉ mong con được toại nguyện, chỉ cần con vui vẻ hạnh phúc! Hơn nữa cưới về một nàng dâu dù sao cũng hơn gả là gả con ra ngoài, nhưng cha vạn vạn không ngờ tới, lại cũng phải 'gả' con ra ngoài!"
Hạ Tâm Nghiên nghe Hạ Cư Thịnh nói, trong lòng vốn cảm động không thôi, kết quả câu nói sau cùng trực tiếp dập tắt hết thảy tâm tình của nàng: "Cha nói bậy bạ gì vậy? Uẩn Nhi khẳng định là con dâu của cha!"
"Thật sao? Con sẽ không phải là gạt ta đấy chứ?"
Thấy mặt Hạ Tâm Nghiên đỏ bừng vì tức giận, Hạ Cư Thịnh lúc này mới cười xòa không trêu nàng nữa. Ông thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: "Nghiên Nhi, nhưng các con phải nghĩ cho kỹ, con có thật sự muốn cùng nàng ấy cả đời không? Nàng ấy có thể kiên trì không, có dám đối mặt với sư phụ nàng ấy không? Triều Dương Tử không phải là ta, hắn sẽ không chấp nhận, tiểu cô nương kia sẽ không vì sư phụ mà từ bỏ con sao? Hơn nữa các con cũng không thể có con cái của chính mình. Cha hy vọng con hạnh phúc, không muốn con làm tổn thương người khác, lại càng không muốn con bị tổn thương!"
Hạ Tâm Nghiên trầm mặc, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Cha, chuyện sau này con không biết, nhưng mười năm trước con đã quyết định cả đời ở bên cạnh nàng ấy, bây giờ con vẫn như vậy! Uẩn Nhi tuy nhỏ hơn con, trông ngây thơ hoạt bát, nhưng suy nghĩ của nàng ấy chắc chắn không ít hơn con, thậm chí thường khiến chúng ta giật mình. Cho nên con thẳng thắn nói với cha như vậy, là bởi vì nàng ấy cho con tự tin. Con tin nàng ấy, Triều Dương Tử có thể làm khó nàng ấy, nhưng nàng ấy sẽ không vì vậy mà từ bỏ con, giống như mười năm trước nàng ấy cũng không từ bỏ con!"
Hạ Cư Thịnh nhìn nữ nhi của mình, bỗng cảm thấy có chút xa lạ, lúc này nàng ít đi vẻ giả vờ tùy tiện, trong mắt tràn đầy kiên định, lại mang theo một tia tình ý, cả người rất trầm ổn. Trong lòng Hạ Cư Thịnh vừa mừng vừa chua xót, nhóc con phấn nộn ngày nào bây giờ đã lớn thật rồi! A Ngôn, nếu nàng biết được, có phải sẽ rất vui lòng không? Nàng cũng sẽ toàn tâm toàn ý vì con bé mà suy nghĩ đúng không? Hạ Cư Thịnh lặng lẽ hỏi trong lòng, mắt không nhịn được ửng đỏ.
Hạ Tâm Nghiên có chút gấp gáp: "Cha, người... người làm sao vậy? Con... con nói sai gì sao?"
"Chuyện không liên quan đến con, chỉ là..." Hạ Cư Thịnh lại không dám nói nữa, người kia là nỗi đau mà họ không thể chạm vào.
"Cha, người đang nghĩ đến nương sao?"
"Nghiên Nhi!" Hạ Cư Thịnh có chút hoảng hốt, nhưng lại phát hiện Hạ Tâm Nghiên ngoài vẻ mù mịt, không hề có phản ứng quá khích, lúc này mới hơi yên tâm.
Bình luận