Chương 90: Quá khứ bị lãng quên
Tử Huyết Linh Chi Thảo kia thân thể cứng đờ, lập tức xoay người hóa thành một nữ tử mặc áo tím. Trong đôi mắt nàng lóe lên một tia kích động, lảo đảo chạy vội tới, lại bị một lực vô hình đẩy văng ra, sắc mặt nàng trắng bệch ngã xuống đất, trong mắt tràn đầy bi phẫn và cô tịch. Nữ tử áo tím kia dung mạo như họa, mày lá liễu, da dẻ trắng nõn dường như trong suốt, vẻ mặt toát ra khí chất trang nhã, cho dù ngã xuống đất cũng không làm mất đi vẻ cao quý trên người nàng.
Thư Khinh Thiển cũng không dám tùy tiện tiến vào, chỉ có thể gấp giọng gọi nàng: "Người không sao chứ?"
Nàng chậm rãi ngồi thẳng người, cười khổ một tiếng: "Không sao, là ta thất lễ rồi. Cô, cô có quan hệ gì với Thường Nhi?" Nói đến câu cuối cùng vẫn không che giấu được sự kích động.
"Nguyệt di đối với ta vừa là sư vừa là nương! Người chẳng lẽ là Tử Linh tiền bối?" Thư Khinh Thiển nhẹ giọng trả lời, câu cuối cùng cũng lộ ra vẻ vui mừng trong lòng, suy nghĩ một lát rồi lấy ra miếng ngọc bội hộ thân mà Nguyệt Thường đã cho nàng.
"Đúng là ta, Thường Nhi nàng, nàng có khỏe không?" Nhìn thấy miếng ngọc bội quen thuộc kia, trong lòng Tử Linh muôn vàn cảm xúc, nàng có vô số lời muốn hỏi, chỉ là cuối cùng chỉ có thể thốt ra mấy chữ này.
"Nguyệt di trước đây bị người ám hại, bệnh rất nhiều năm, bất quá Mặc Quân đã chữa khỏi cho người, bây giờ thân thể rất tốt, chỉ là..."
"Chỉ là cái gì?" Trong mắt Tử Linh lo lắng xen lẫn thương tiếc, gấp giọng hỏi nàng.
"Chỉ là Nguyệt di một mực chờ đợi tiền bối."
Thân thể Tử Linh run lên, đôi mắt có chút ửng đỏ, môi run rẩy: "Là ta không tốt, là ta thất hẹn rồi."
Thư Khinh Thiển cũng có chút không đành lòng: "Tử di, à, người và Nguyệt di quan hệ tốt như vậy, vậy ta cứ gọi người như vậy nhé?"
Tử Linh thấy nàng đáng yêu, vừa nói chuyện với nàng vừa thỉnh thoảng nhìn nữ tử đang hôn mê kia, thấy dáng vẻ thông minh có tình nghĩa, huống chi lại là đệ tử của Thường Nhi, tự nhiên đối với Thư Khinh Thiển rất có hảo cảm, cười gật đầu đồng ý.
"Vậy Tử di, ta, cái kia..." Thư Khinh Thiển có chút ngại ngùng, dù sao lời còn chưa nói rõ ràng, chỉ là nàng thực sự lo lắng cho Mặc Quân.
Tử Linh hiểu ý cười: Tiểu gia hỏa này vừa rồi cố tình nhắc đến chuyện Mặc Quân cứu Thường Nhi, hẳn là cũng vì muốn nàng giúp đỡ đi! Nàng không hề phản cảm với chút tính toán nhỏ này của tiểu cô nương. Nàng cũng có thể nhìn ra, đứa trẻ này rất quan tâm đến cô nương tên Mặc Quân đó. Ở tu chân giới mà còn có thể thấy được thứ tình cảm như vậy thật không dễ dàng gì. "Lo lắng cho người trong mộng của con rồi?"
Mặt Thư Khinh Thiển hơi đỏ lên, vẫn gật gật đầu.
Bách Xá vẫn luôn cúi đầu trầm mặc, liếc nhìn hai người nàng và Mặc Quân, khẽ thở dài một tiếng.
"Khi nàng ấy ngã xuống, trận pháp này liền bắt đầu bạo động, ta phát hiện ra, tiện tay giữ nàng ấy lại, bất quá nàng ấy trong nháy mắt liền tự mình nổi lên. Nàng ấy không chỉ có thể bình an vô sự ở lại trong trận pháp, còn có thể biến hóa sức mạnh của trận pháp để sử dụng, thực sự khiến người ta thán phục! Vì vậy con không cần lo lắng, nàng ấy chắc chắn bình an vô sự." Tử Linh nhìn Thư Khinh Thiển, ôn tồn vỗ về nàng.
Bình luận