Chương 10: 10.
Sau khi cởi bỏ nút thắt, Tiêu Chiến không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào. Anh ngủ một mạch đến khi máy bay hạ cánh, Tiêu Chiến có vẻ không tỉnh táo lúc mới ngủ dậy. Sân bay đông đúc và hỗn loạn, quản lý sợ rằng nếu không để ý sẽ chọc đến tiểu tổ tông tính tình nóng nảy này. Một đường đều túm lấy cánh tay anh không rời, chưa kịp ra khỏi sân bay đã thấy xe của công ty phái đến.
Quản lý vỗ vỗ Tiêu Chiến còn đang ngái ngủ: "Tỉnh tỉnh, một lát rồi ngủ, xe công ty sắp tới."
Nghe quản lý nói Tiêu Chiến cũng tỉnh táo hơn, anh dụi mắt nhìn người đi tới. Anh ta mặc đồ đen, giọng nói, hành động cũng mang đặc trưng của vệ sĩ: "Giám đốc bảo tôi đến đón anh Chiến và chị Kỳ về công ty một chuyến."
Tiêu Chiến nhìn anh ta một cái, trầm giọng nói: "Ai là anh của anh, gọi ai là anh vậy?"
Vệ sĩ tỏ ra lúng túng, hẳn là anh ta đã nghe qua Tiêu Chiến tính tình không tốt, nhưng không ngờ lại không tốt đến vậy, nói một câu không vừa ý liền trực tiếp bùng nổ.
"Cái này... cái này..."
Thấy vệ sĩ không biết phải làm sao, quản lý cười đủ rồi mới nói: "Được rồi được rồi, anh Tiêu của cậu vừa mới tỉnh ngủ, rời giường liền gắt ngủ ấy mà. Mau đi thôi, gió đông lạnh như vậy đến lúc cảm rồi liền tìm cậu đòi tiền thuốc đấy!"
Vệ sĩ lau mồ hôi vì nóng, anh ta nhớ hôm nay nhiệt độ ngoài trời là 30 độ!
Trên đường đi, sợ bị cố ý ghi âm nên quản lý không nói gì với Tiêu Chiến. Về đến công ty nghe giám đốc chỉ đích danh muốn nói chuyện với Tiêu Chiến, quản lý mới nói: "Mọi việc đều lấy lợi ích của mình làm chủ."
"Đã biết."
Phòng làm việc của giám đốc ở trên tầng cao nhất, có vẻ như cô ta đã ngồi trong văn phòng từ lâu, và cũng đợi Tiêu Chiến rất lâu. Tiêu Chiến ngồi trước mặt giám đốc đánh giá người từ trên xuống dưới, xem ra chỉ mấy tháng không gặp hình như lại béo thêm một chút, hẳn là một trăm sáu mươi cân (gần 80kg).
"Tại sao không tham gia chương trình mà công ty sắp xếp, lại còn từ chối toàn bộ." Giám đốc mở miệng trị tội trước.
"Cái đó mà cũng gọi là show diễn sao? Còn không phải chỉ vì giúp cô mang người mới."
Bất cứ ai cũng có thể nghe thấy vẻ không vui cùng bất mãn trong giọng nói của Tiêu Chiến.
Giám đốc mím môi: "Vậy cậu muốn gì?"
"Chấm dứt hợp đồng."
--
Vương Nhất Bác gần đây công việc khá bận rộn, lượng khách đến quán bar ngày một đông. Vì lệch múi giờ nên cậu và Tiêu Chiến không trò chuyện được nhiều. Cho nên hai người rất trân trọng khoảng thời gian yêu đương ngắn ngủi này. Đã được nửa tháng, Vương Nhất Bác nghe nói Tiêu Chiến rời công ty, dẫn theo quản lý cùng mở phòng làm việc.
Bắt đầu lại từ đầu cũng khá rắc rối, tuy trên tay quản lý có không ít mối quan hệ, nhưng trước đây công ty đều phụ trách những việc như vậy, Tiêu Chiến chỉ cần yên tâm đi show, anh không phải quản mớ phiền phức này. Nhưng bây giờ Tiêu Chiến đã tự tiếp quản, anh ước gì mình có ba đầu sáu tay. Tiêu Chiến nhìn chị Kỳ bận rộn cả ngày cũng rất xấu hổ, nhưng cả anh cũng thực sự không có thời gian cho bản thân.
Bình luận