Chương 11: 11.
Nhà của Tiêu Chiến không cao, nằm trên tầng 3, Vương Nhất Bác vừa xách theo vali, túi lớn túi nhỏ thức ăn, vừa phải trông chừng Tiêu Chiến. Dù sao thì hiện tại anh ấy cũng dính chặt cậu như kẹo cao su.
Tâm trạng Tiêu Chiến bây giờ rất tốt, vẻ mệt mỏi đã sớm bị quét sạch không để lại chút dấu vết.
Cầu thang quá hẹp, không thể chứa được hai người đàn ông cùng sóng vai. Tiêu Chiến chậm rãi đi sau vài bước nhìn bờ vai rộng của Vương Nhất Bác rồi lại nhìn cậu tay xách nách mang vừa vali vừa túi, anh đột nhiên cảm thấy có chút không thoải mái. Chính anh là người đề nghị đi thang bộ, rõ ràng có thang máy lại không đi.
Tiêu Chiến nghiêng người hỏi: "Có phải anh gây sự vô lý không? Cứ khăng khăng đi thang bộ lại còn bắt em mang nhiều đồ như vậy?"
"Không, em không mệt." Vương Nhất Bác thật sự không mệt chút nào. Tòa nhà của Tiêu Chiến chỉ có tám tầng, nhà anh ấy cũng ở tầng 3, vali của cậu lại không có đồ đạc gì nhiều, thậm chí trán cậu còn chẳng đổ giọt mồ hôi nào.
Trong mắt Tiêu Chiến câu trả lời của Vương Nhất Bác chính là cậy mạnh. Anh cảm thấy hơi xấu hổ, vươn tay định xách vali của Vương Nhất Bác liền bị cậu nghiêng người né đi: "Anh làm gì?"
"Sợ em cầm không nổi, anh giúp em một chút."
"Không cần, em tự mang được."
"Đừng cậy mạnh, không mang nổi thì cứ bảo không đi."
Tiêu Chiến vừa nói vừa muốn đoạt lấy, bị né tránh cũng không nản lòng, cứ tranh vali với cậu. Vương Nhất Bác bất đắc dĩ nhìn Tiêu Chiến, nghĩ đi nghĩ lại vẫn đưa vali cho anh, dù sao thì vali nhẹ hơn đống đồ ăn kia nhiều: "Sắp đến rồi còn phải giúp mới chịu."
"Đây còn không phải do anh quá hiểu chuyện hay sao?" Tiêu Chiến mỉm cười xách vali lên lầu: "Vali không nặng lắm, em mang rất ít đồ sao?"
Vương Nhất Bác nhéo má Tiêu Chiến, anh gầy đến nỗi không nặn ra được tí thịt nào: "Anh nghĩ ai cũng là siêu mẫu xinh đẹp như anh sao? Ra ngoài phải mang theo hai ba cái vali."
Tiêu Chiến bị nhéo mơ hồ nói: "Em nói anh là siêu mẫu xinh đẹp, đương nhiên ra ngoài nhất định phải đẹp!"
"Được được được, xinh đẹp."
Tiêu Chiến luôn cảm thấy giọng điệu của Vương Nhất Bác như đang dỗ trẻ con, anh xoa xoa gò má, "Em không đi Hà Nam sao, không về thăm nhà một chút, hiếm có khi về nước mà."
Tâm tình vui vẻ của Vương Nhất Bác biến mất, sắc mặt âm trầm mím môi không nói lời nào, bầu không khí ấm áp vừa rồi bỗng trở nên lạnh lẽo. Tiêu Chiến không biết tại sao lại như vậy, trong lúc anh đang suy nghĩ làm thế nào để xoa dịu bầu không khí thì Vương Nhất Bác lên tiếng: "Nhà em không có ai cả, nhà ở Hà Nam cũng đã bán từ lâu. Em về lần này chỉ đơn thuần là để gặp anh."
Khi Vương Nhất Bác nói những lời này trên mặt mang theo ý cười nhưng Tiêu Chiến chỉ cảm thấy xót xa. Hai lăm tuổi cũng không tính là lớn, anh thấy Vương Nhất Bác bây giờ là một cậu bé đáng thương, vẫn là bé đáng thương cùng mình yêu xa.
Bình luận