Chương 17: 17.

Thị trấn cách thôn không xa, nhưng đó là tính theo tốc độ lái xe, một giờ lái xe ai biết phải đi bộ bao lâu. Đường xá không một bóng người, không một ngọn đèn, một mảnh hoang vắng trông thật đáng thương. Vương Nhất Bác quấn chặt quần áo trên người, nhìn gió lạnh đi về phía trước, cậu liếm đôi môi khô khốc vì thiếu nước, trong lòng chỉ muốn đi nhanh hơn, nhanh một chút nữa thôi là có thể gặp ông rồi.

Chú Trương gọi điện cho Vương Nhất Bác xong liền bận rộn chăm sóc ông nội, ông đã gầy hơn trước rất nhiều. Chú Trương cũng ngoài 40, thấy ông nội như vậy liền không cầm được nước mắt. Chú canh giữ bên giường nhìn lò sưởi, phòng này không ấm lắm nhưng cũng không thể để lò sưởi bị tắt.

Trời vừa rạng sáng, động tĩnh ngoài hàng rào quấy nhiễu đàn gà trong sân, chú Trương giật mình nhìn ra bên ngoài: "Ai, ai đó?"

"Chú Trương, là cháu."

Vương Nhất Bác đi năm tiếng đồng hồ, trong lúc đó bởi vì quá tối mà đi nhầm đường nên cậu vội vã chạy đến, cuối cùng cũng đã gặp được ông nội trước khi trời sáng.

Chú Trương sợ trong nhà quá lạnh sẽ khiến bệnh tình ông trở nặng nên đã mặc thêm cho ông mấy bộ quần áo. Cơ thể gầy gò của ông được bao bọc trong bộ quần áo dày cộm như một vỏ sò đang bảo vệ lấy thân hình yếu ớt. Vương Nhất Bác dém chăn cho ông, nước mắt rơi tí tách: "Sao lại như vậy? Cháu còn chưa trèo lên ông đã vội ngã xuống... Ông đã hứa với cháu sẽ chờ cháu bò về thăm ông mà."

Chú Trương ôm Vương Nhất Bác vào lòng, không biết nên an ủi thế nào: "...Nhất Bác đừng khóc. Chú đã nhờ bác sĩ trong thôn xem rồi, tay nghề bọn họ không tốt, ừm, chúng ta thử lên thành phố xem, đúng rồi, tay nghề bác sĩ thành phố rất tốt, ngày mai đưa ông nội lên thành phố nhé, nhất định sẽ mau khỏe lại thôi."

Ông nội vẫn nằm đó không động tĩnh, Vương Nhất Bác lau nước mắt: "Phải mau khỏe lại, cháu còn chưa đưa ông đi hưởng phúc."

Chú Trương bảo Vương Nhất Bác vào nghỉ ngơi, đứa nhỏ đi đường lâu như vậy sẽ không chịu nổi. Nhưng Vương Nhất Bác không đồng ý, cố chấp đun nước nóng lau người cho ông nội, người ông hơi nóng, lửa trong bếp lại không ổn định, cậu không thể cách xa ông quá lâu.

Sau nhiều lần khuyên nhủ Vương Nhất Bác vẫn không nghe, chú Trương cũng hết cách, chỉ có thể ở bên đứa nhỏ. Vương Nhất Bác co ro bên giường, nắm tay ông mà khóc, trông thật đáng thương. Chú Trương lắc đầu vào bếp nấu cơm cho Vương Nhất Bác.

Dù sao cũng là một đứa trẻ, đi lâu như vậy sao mà chịu đựng được, thấy ông nội không có gì đáng ngại liền nằm ở bên giường ngủ thiếp đi, bị chú Trương đánh thức: "Nhất Bác Nhất Bác, cháu có điện thoại kìa, chú đi nấu cái gì cho cháu ăn nhé."

Chú Trương nấu một bát mì cho Vương Nhất Bác, kết quả vừa bưng mì qua liền thấy cậu dựa trên giường thiếp đi. Chú Trương khoác cho cậu thêm cái áo, định bụng ăn bát mì này rồi lại nấu cho cậu cái khác vậy.

Cuộc gọi là của Trương Chính, Vương Nhất Bác xoa xoa mặt cho tỉnh táo: "Alo, anh?"

Trương Chính ngữ khí có chút tức giận: "Nhất Bác, em mới sáng sớm đã đi đâu, có biết vợ chồng ông chủ lo lắng lắm không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...