Chương 2: 2.
Trên xe chỉ có một cái mũ bảo hiểm, điều này làm Vương Nhất Bác khó xử. Dù sao cậu cũng chưa từng nghĩ sẽ có người khác ngồi ở ghế sau, cậu có chút ái ngại, "Chỉ có một cái mũ bảo hiểm."
"Không đội mũ bảo hiểm ngồi ghế sau có bị phạt không?"
"Không." Điều Vương Nhất Bác lo lắng không phải là bị phạt, mà cậu lo New York quá lạnh, lát nữa chạy xe gió sẽ tạt mạnh, nếu anh không đội mũ bảo hiểm, chắc chắn sẽ bị lạnh.
"Vậy thì được rồi, mau trở về khách sạn đi, tôi sắp đông cứng rồi."
Vương Nhất Bác cố ý giảm tốc độ xe, nhưng mô tô làm sao có thể chậm được, tai Tiêu Chiến lạnh cóng. Cuối cùng anh chịu không nổi nữa liền vòng tay ôm lấy Vương Nhất Bác, dựa vào lưng người ta, ít nhất thì một bên tai có thể ấm hơn.
Anh có thể cảm nhận được thân thể cứng đờ của Vương Nhất Bác, với một người lạ mà nói thì đây thật sự quá đột ngột. Nhưng Tiêu Chiến bây giờ quá lạnh, lần sau ra ngoài nhất định không vì đẹp mà mặc ít nữa, dù có được giúp đỡ thì người chịu thiệt vẫn là bản thân thôi. Giọng Tiêu Chiến vô tình có chút làm nũng: "Lạnh quá, để tôi dựa vào một lát."
Vương Nhất Bác mím môi, tầm mắt lại nhìn về con đường trước mặt. Cậu không đáp lại, nhưng thân thể dần tự nhiên đã cho Tiêu Chiến biết, Vương Nhất Bác không ngại việc vượt qua quy tắc này. Tiêu Chiến thầm cảm thán: cậu ấy thật sự là một người tốt, vẫn là một người đàn ông tốt đẹp trai.
--
Chiếc xe chậm rãi đỗ trước cửa khách sạn, tốc độ đó thật sự là một điều sỉ nhục đối với một chiếc mô tô mà. Tiêu Chiến lạnh đến mức mắt đỏ hoe, tai đỏ bừng, trong khẩu trang còn có một đống hơi nước dinh dính trên mặt cực kì khó chịu. Thấy xung quanh không có người cố ý nhìn qua đây, anh tháo khẩu trang ra, lau lung tung nước trên mặt.
"Hôm nay thật sự cảm ơn cậu rất nhiều, có thời gian sẽ mời cậu ăn tối nhé."
Mặt Tiêu Chiến vẫn còn lớp trang điểm ở mắt chưa được tẩy trang và đôi má hơi đỏ lên vì lạnh. Trông không giống siêu mẫu liếc mắt thờ ơ trong show diễn một chút nào, hiện tại nhìn có chút ngây thơ, ngốc nghếch như trẻ nhỏ.
Vương Nhất Bác hắng giọng: "Vậy thì thêm WeChat trước đi, lúc đó chúng ta có thể hẹn ăn cơm."
"A?" Tiêu Chiến mở to mắt, thoạt nhìn càng ngây ngô.
"Không phải nói muốn mời cơm sao? Không thêm WeChat thì làm sao liên lạc được? Chẳng lẽ là lừa tôi?"
Tất nhiên là lừa cậu rồi!
Công việc Tiêu Chiến có chút đặc thù, nếu có thể tránh được thì sẽ không thêm thông tin liên lạc của mình, để tránh gây ra những phiền phức không cần thiết. Những gì anh vừa nói cũng là lịch sự khách sáo mà thôi, ai tinh ý đều có thể nhìn ra được. Thấy siêu mẫu xinh đẹp mất hứng, không ai tiếp tục nói nữa. Nhưng Vương Nhất Bác là một thanh niên cứng cựa hết lần này đến lần khác muốn thông tin liên lạc của mình. Tiêu Chiến hơi khó xử.
Thấy Tiêu Chiến im lặng, Vương Nhất Bác lại hỏi: "Sao, anh thật sự không cho tôi à?"
"Cho."
Bình luận