Chương 4: 4.

Đây là lần đầu tiên Vương Nhất Bác bị một người đàn ông ôm trên đường. Hai tay cậu khựng lại giữa không trung, không nâng lên cũng không thể hạ xuống được, chỉ có thể cứng đờ ở đó. Cậu nghe thấy Tiêu Chiến nhỏ giọng oán trách: "Sao cậu không ôm tôi?!"

"Tôi..." Vương Nhất Bác còn chưa kịp trả lời, Tiêu Chiến đã tiếp tục phàn nàn.

"Đúng là một khúc gỗ mà."

Đối với điều này, Vương Nhất Bác chỉ có thể ngậm miệng, ôm chặt người vào lòng. Quả nhiên đúng như dự đoán, Tiêu Chiến rất gầy.

Đợi đến khi bình tĩnh lại, Tiêu Chiến chậm rãi rời khỏi vòng tay của Vương Nhất Bác. Mặt anh đỏ au, không biết là do khóc hay xấu hổ. Anh cẩn thận nhìn ánh mắt của những người xung quanh. Người New York đã quá quen thuộc với những cảnh này, gặp phải người nhiệt tình còn cổ vũ hôn đi nữa ấy chứ.

Tiêu Chiến hậu tri hậu giác mới thấy bản thân thật lỗ mãng. Đã nhào vào lòng người ta còn mắng người ta là khúc gỗ, không biết Vương Nhất Bác sẽ nghĩ gì về mình. Dù sao thì trong lòng Tiêu Chiến bây giờ, Vương Nhất Bác chỉ là một anh chàng đẹp trai, nhiệt tình và hay giúp đỡ người khác.

Vương Nhất Bác đưa tay lau nước mắt cho anh, kéo khẩu trang xuống: "Đã đỡ hơn chưa?"

Tiêu Chiến nhẹ giọng nói: "Không sao."

Vương Nhất Bác không giỏi nói chuyện hay an ủi người khác, hỏi xong cũng không nói được lời nào, Tiêu Chiến vừa khóc xong cũng không có tâm trạng nói chuyện với người khác. Hai người cứ đứng im như vậy. Cuối cùng Tiêu Chiến cũng nhịn không được: "Bên ngoài lạnh quá, chúng ta tìm một chỗ ngồi đi?"

"Ừm..." Vương Nhất Bác suy nghĩ một chút, "Anh ăn cơm chưa, có muốn ăn chút gì không?"

Tiêu Chiến trợn mắt: "Mở WeChat ra xem, mấy tiếng trước tôi vừa gửi hình mỳ cho cậu đấy!"

Tiêu Chiến hiện đang hối hận trong lòng, tại sao anh ta lại gọi Vương Nhất Bác đến chứ.

"Vậy tôi đưa anh đi uống cà phê nhé?"

--

Quán cà phê Vương Nhất Bác tìm cũng ở gần khách sạn, nhưng phong cách trang trí của quán này không phù hợp với cả con phố. Bốn phía đều là những ô cửa sổ lớn, bày toàn đồ cũ có tiếng Trung. Chủ quán hẳn là người Trung Quốc. Tiêu Chiến gọi một ly Americano và tán gẫu với Vương Nhất Bác: "Chủ quán là người Hoa sao?"

"Người Hồng Kông, con người khá tốt."

Trong lúc chờ cà phê, Tiêu Chiến hủy vé máy bay, mặc kệ có tham gia chương trình kia hay không, buổi chiều cũng không thể về được. Đợi về nước rồi nhất định phải hủy hợp đồng.

"Cậu trông có vẻ quen thuộc với khu này. Cậu ở New York bao lâu rồi?"

"Bảy năm."

Nghe vậy Tiêu Chiến ngẩng đầu nhìn Vương Nhất Bác, trong mắt tràn đầy tò mò: "Bảy năm? Vậy bây giờ cậu bao nhiêu tuổi?"

"Hai mươi lăm."

"Nhìn không ra đó nha, cậu vậy mà nhỏ hơn tôi ba tuổi, thật là trùng hợp."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...