Chương 93: Không thể nói lời từ biệt
Sở Hòa sau khi kết thúc bữa ăn sáng thì được thím Hoa dẫn về phòng. Đây là việc mà Bạch Dương Vĩ trước khi đi đã dặn dò rất kĩ.
Tiết trời mấy hôm nay rất lạnh, không thể dẫn Sở Hòa đi dạo trong vườn được. Sức khỏe của cậu vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, hơn nữa một người lớn tuổi cùng một người bị mù đi dạo ngoài sân, đường thì trơn trượt quá là nguy hiểm.
Thím Hoa đưa Sở Hòa lên phòng, mày mò mở tivi cho Sở Hòa, tiếng phim truyền hình cổ trang vang lên. Sở Hòa lắng tai nghe.
Bà ngồi bên cạnh cậu, quan sát rất kĩ.
Sở Hòa từ khi trở về cho đến bây giờ cũng rất ít khi giao tiếp với bà và Minh Tuấn. Bởi vì Bạch Dương Vĩ chăm sóc người ta rất kĩ, hầu như việc gì liên quan đến Sở Hòa đều do hắn làm.
"Hòa, con muốn uống nước không?"
Sở Hòa mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu.
Thím Hoa nhanh chóng chạy đi pha cho Sở Hòa một cốc nước ấm.
Thật ra khi trước ở trong phòng Bạch Dương Vĩ cũng có sẵn máy lọc nước và ly thủy tinh. Nhưng từ sau khi sống chung với Sở Hòa, hắn hạn chế những thứ không cần thiết trong phòng ngủ.
Chẳng hạn như máy lọc nước, hắn sợ cậu lúc đi lại trong phòng sẽ đâm trúng nó. Ly thủy tinh nếu vỡ sẽ gây ra vết thương cho Sở Hòa.
Thím Hoa mang một cốc nước lọc ấm lên cho Sở Hòa, cậu cầm trong tay. Mỉm cười gật đầu cảm ơn bà.
Thím Hoa nhìn Sở Hòa ngoan ngoãn nghe âm thanh tivi truyền đến, trong lòng hoàn toàn không có chút phòng bị. Bà đắp chăn lên chân Sở Hòa, hỏi thăm.
"Hòa! Con ngồi đây được không? Ta đang hầm canh xương ở dưới đó cho con. Bây giờ ta xuống canh nồi xương một lúc, sau đó lên với con nhé? Cũng sắp xong rồi..."
Sở Hòa gật đầu, mỉm cười hiền lành. Trông có vẻ rất ngoan.
Thím Hoa quan sát cậu một lần nữa, thấy cậu hoàn toàn không có gì bất thường mới vội vã rời đi.
Sở Hòa ngồi thẩn thờ ở trên giường. Nghe âm thanh múa kiếm ở trong tivi vang vào lỗ tai, trong lòng thầm nghĩ.
"Đây chẳng phải là lúc tốt nhất sao?"
Sở Hòa không nghĩ nhiều, một tay cầm ly nước. Sau đó chậm rãi bước xuống giường.
Sở Hòa sống trong bóng tối thành quen, cộng thêm việc thời gian này cậu chủ yếu chỉ quanh quẩn trong căn phòng này cho nên hiện tại việc đi lại rất dễ dàng.
Sở Hòa theo cảm tính, lần mò đến cửa phòng. Sau đó nhanh chóng đóng nó lại, còn không quên đóng chặt cửa.
Căn phòng trống vắng hiện tại chỉ còn mình cậu. Đây là phòng cách âm, cộng thêm việc có âm thanh tivi hỗ trợ. Người bên ngoài chắc chắn sẽ không nghe thấy gì.
Sở Hòa lúc này trên miệng vẫn nở nụ cười thật tươi, bàn tay cố tình thả ly thủy tinh xuống.
Tiếng thủy tinh va đập với mặt sàn nhà lạnh lẽo, sau đó cứ thế vỡ tan nát.
Bình luận