Chương 95: Em giết tôi trước đi

Sở Hòa giống như một cái xác chết, không cử động, không phát ra âm thanh gì, cũng chẳng phản kháng lời nói của hắn.

Bạch Dương Vĩ cảm nhận từng thống khổ của cậu mang lại, lúc ôm Sở Hòa càng siết chặt hơn. Hắn cũng khóc, nước mắt của hắn chảy dài trên mặt.

Sự đau đớn này hắn nên xứng đáng nhận được, nhưng không phải là từ cái chết mang lại.

Hắn không dám tưởng tượng rằng nếu Sở Hòa chết đi, cuộc sống sau này hắn phải nên làm thế nào nữa.

Bạch Dương Vĩ vừa tức giận vừa đau lòng, hắn nghiến răng nói cho người kia nghe.

"Sở Hòa, nếu em muốn chết thì hãy cứ giết tôi trước đi rồi chết. Em có ích kỉ một mình như vậy!"

Lời nói của Bạch Dương Vĩ rõ ràng Sở Hòa nghe được, nhưng mà cậu không muốn đáp lại. Cậu hiện tại đã quá mệt mỏi, cuộc sống của cậu cứ kéo dài như vậy thì có ích gì kia chứ?

Sở Hòa tự hỏi trong lòng, cuối cùng là bản thân cậu mang lại lợi ích gì.

Nhưng Bạch Dương Vĩ ôm cậu ở bên trên nói không ngừng.

"Em tự cắt cổ tay mình, có phải em rất muốn chết không? Được! Vậy thì để tôi cắt cổ tay của mình, sau khi tôi chết đi thì em hãy tự tử sau!"

Bạch Dương Vĩ có vẻ rất kích động, hắn nghĩ rằng Sở Hòa thật sự muốn rời bỏ hắn. Cho nên hắn cũng rất sợ sẽ sống tiếp phần đời còn lại này như thế nào nữa.

Bạch Dương Vĩ buông Sở Hòa ra, miệng lẩm bẩm.

"Để tôi tìm thứ gì đó tự cắt cổ tay mình, tôi với em cùng chết!"

"A..."

Sở Hòa thấy Bạch Dương Vĩ đặt mình xuống giường, chiếc giường cũng không còn sức nặng như trước nữa, cậu tưởng hắn định tự tử thật bỗng nhiên kêu lên.

Bàn tay của cậu đưa lên, tìm kiếm giữa không trung chưa mất một lúc đã nắm được góc áo của Bạch Dương Vĩ.

"A ...a...a"

Sở Hòa không cho phép Bạch Dương Vĩ chết, cậu không muốn hắn chết...

Nhưng sức lực của Sở Hòa vẫn còn rất yếu, nắm góc áo cũng không chặt. Cậu chỉ có thể dùng sức kêu lên vài tiếng ú ớ bất lực.

"Tránh ra, hôm nay tôi với em cùng chết!"

Bạch Dương Vĩ nhìn bàn tay đang nắm góc áo của mình, trong lòng càng tức giận hơn.

Rõ ràng là cậu muốn chết, vậy mà hắn muốn chết cậu lại không cho phép.

Nhưng mà Sở Hòa lắc đầu, bắt đầu khóc nức nở...

"Hu...a...a...a"

Sở Hòa không biết vì sao mình khóc, chỉ là cảm thấy bản thân thật ấm ức.

Lần này Sở Hòa khóc rất to hệt như một đứa trẻ. Những muộn phiền nhịn bấy lâu nay cứ theo nước mắt tuôn ra.

Bạch Dương Vĩ nghe cậu khóc lớn cũng thức tỉnh tinh thần. Hình như vừa nãy hắn đã quá kích động rồi...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...