Chương 11: Chap 10

Thời gian sau đó, Trương Hán chỉ cảm thấy mình thậm chí không bằng một đứa trẻ, cho đến khi bất ngờ có một tiếng kêu đinh tai nhức óc, bỗng nhiên từ ngoài truyền tới, làm cậu thức tỉnh.

Cậu lập tức phản ứng lại, lấy bàn tay sát bên người ra, bay đến bên cạnh Long Hồ, "Ngũ Tiểu Thư, không cần lo lắng, Tứ thiếu gia bọn họ sẽ không có việc gì." Cậu an ủi Long Hồ.

"Trương Hán. . . . . ."

"Đây là trách nhiệm của chúng tôi." Đoán được cô lo lắng, cậu lập tức phản ứng lại, lấy bàn tay sát bên người ra, bay đến bên cạnh Long Hồ, "Ngũ Tiểu Thư, không cần lo lắng, Tứ thiếu gia bọn họ sẽ không có việc gì." Cậu an ủi Long Hồ.

Đây chính là số mệnh của bọn họ, nhưng mà bọn họ cho dù là tự nguyện đi bảo vệ địa phương này cũng không bị xem là thuộc hạ, mà luôn đối xử chân thành với bọn họ như người thân.

"Trương Hán, nếu như có thể lựa chọn, cậu vẫn sẽ chọn làm Ảnh Vệ của mình sao?"

Cái vấn đề ngu ngốc này, khiến Trương Hán quên mất chính bản thân cậu đang ở nơi nguy hiểm như trên chiến trường, cậu cười yếu ớt trả lời:"Sẽ, có thể trở thành Ảnh Vệ của tiểu thư, là may mắn lớn nhất của Trương Hán." Có thể cùng nhau lớn lên, là may mắn của cậu.

"Trương Hán. . . . . ."

"Cho nên, cho dù Trương Hán có mất mạng, cũng sẽ bảo vệ tiểu thư thật tốt." Trong đôi mắt to đẹp đẽ đó, có một sự kiên quyết không thể phá hủy.

"Không! Tớ không muốn cậu như vậy, tớ muốn cậu khỏe mạnh, tớ cũng muốn cậu hạnh phúc!"

Câu chúc phúc này, làm trong lòng Trương Hán chấn động, trong mắt không chịu được nổi lên một tầng hơi nước, nhưng càng thêm xác định ý chí của cô, " Hạnh phúc lớn nhất của Trương Hán, chính là tiểu thư có thể hạnh phúc. . . . . ." Một tiếng nổ khác, đột nhiên vang lên, cắt đứt lời nói còn chưa xong của cậu, hơn nữa gần trong gang tấc.

Trương Hán phản xạ hết sức nhạy bén ôm Long Hồ lăn đi, lấy bản thân mình ngăn cản đá vụn không ngừng bay đến, đá vụn sắt nhọn cắt lên quần áo của cậu, ở trên lưng của cậu để lại những vết máu.

Nhưng đau đớn cũng không làm cậu ngừng di chuyển, cậu chỉ bình tĩnh giơ súng bắn ngã mấy tên đang đi về phía của hai người, nhưng cậu không nghĩ người của đối phương lại nhiều như vậy.

Cậu bảo vệ Long Hồ, từng bước một lùi về phía sau, súng trên tay của cậu, đã dùng hết đạn rồi, mà mấy kẻ địch kia lại đang tiến sát từng bước!

Cậu ném súng ra, tạo tư thế, trong nháy mắt đã quật ngã mấy người đàn ông cao lớn, một kẻ địch khác muốn xông lên trước, cậu nhảy lên dùng đầu gối đá vào khuôn mặt, một cước hắn đã bất tỉnh, nhưng bụng đột nhiên truyền đến một trận đau nhói, làm mặt cậu tái đi, vô lực mà quỳ xuống.

"Không còn sức lực" suy nghĩ của cậu lúc này

Một nỗi sợ hãi trước đó chưa từng có, thậm chí cậu còn không biết mình xảy ra chuyện gì, sau đó nhanh chóng bảo vệ Long Hồ.

Cậu rất sợ, cậu thật sự rất sợ, nhưng cậu lại không cho phép bất kỳ người nào tổn thương Long Hồ, bởi vì cậu biết, mất đi Long Hồ đối với Hàn Lạc Đình mà nói, biết bao nhiêu đả kích.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...