Chương 13: 13
Nể tình cô là người ốm!
Phong Đằng cố gắng kiềm chế ý muốn tống khứ cô ra ngoài.
Điện thoại trên bàn làm việc reo vang đúng lúc, Phong Đằng quay người bỏ ra ngoài, nói bằng giọng khô khốc: "Uống thuốc đi, tiếp tục ngủ, không được lên tiếng, nếu không sẽ trừ thưởng cuối năm!".
Lên tiếng sẽ bị trừ lương... Đó là cách bóc lột độc đáo của tổng giám đốc ư?
Sam Sam lập tức ngậm miệng lại.
Im lặng một lúc, Sam Sam bỗng nhớ ra lúc nãy rõ ràng mình phải đi, sao giờ còn ở lại? Nhưng nếu bây giờ ra ngoài bị người ta nhìn thấy thì liệu có kỳ cục không?
Sam Sam ngờ nghệch nghĩ đến vấn đề ấy, chống cằm bắt đầu nghĩ khả năng lén lút ra khỏi văn phòng tổng giám đốc mà không bị người ta nhìn thấy thì cao bao nhiêu, sau khi kết luận khả năng bằng không thì Sam Sam đã bỏ cuộc.
Vì danh tiết của Đại boss, cô vẫn cứ đợi người ta đi hết rồi hẵng ra ngoài vậy, Đại boss chắc sẽ không đuổi cô ra ngoài đâu nhỉ?
Rèm cửa sổ khu tiếp khách không biết đã bị kéo lại từ khi nào, tạo ra một không gian tối khá khép kín với bức bình phong, Sam Sam đứng dậy, nhớ đến mệnh lệnh không được lên tiếng của Đại boss nên rón rén bước đến kéo rèm cửa ra, ánh nắng mùa đông thoáng chốc len vào bên trong.
Ánh nắng mùa đông nhàn nhạt, nhưng khi chiếu lên người lại cho ta một cảm giác ấm áp vô cùng, uể oải chậm chạp rất thoải mái, Sam Sam bò rạp mình trên bệ cửa sổ để phơi nắng.
Trong văn phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng giấy tờ lật giở, thỉnh thoảng có điện thoại, giọng của tổng giám đốc cũng rất dễ nghe.
Sam Sam bỗng cảm thấy bản thân thinh thích không khí này, khiến lòng cô ấm áp và rất bình thản. Phơi nắng một lúc, Sam Sam nhớ ra mình vẫn chưa uống thuốc nên quay lại lấy ly nước để uống.
Nước vẫn còn nóng, cầm ly nước trong tay làm nóng lòng bàn tay, trong đầu Sam Sam xuất hiện hình ảnh Phong Đằng mỉm cười rót nước cho cô, bỗng cảm thấy sững sờ.
Đại boss tuy vui giận thất thường, nóng lạnh xen kẽ, kỳ lạ khó hiểu, nhưng có lúc cũng rất tốt... Nếu hôm nào đó Đại boss bỗng dưng bảo cô không cần lên đây nữa, liệu cô có cảm thấy không quen không?
Suy nghĩ đó vừa nảy ra, chính Sam Sam cũng giật bắn mình, vội vàng xua đuổi nó đi ngay.
Buồn cười! Nếu thật có ngày đó, cô đốt pháo ăn mừng còn không kịp nữa là...
Đến giờ tan sở, Sam Sam càng khẳng định thêm suy nghĩ đó.
Đại boss lại đòi chi phí thuốc men! Còn nói là cứ đưa tạm một trăm tệ cũng được!
Một trăm tệ!
Có thuốc cảm nào đến một trăm tệ không???
Đúng là gian xảo! Thì ra Đại boss còn kiêm thêm nghề xã hội đen!
Vì tiền mặt trên người không đủ một trăm tệ nên Sam Sam phải chịu oan ức viết một tờ giấy nợ, ra khỏi Phong Đằng với nỗi đau sâu sắc, không kìm được mà cầu xin ông trời lần thứ một trăm lẻ một, hãy cho cô thoát khỏi móng vuốt ma quỷ nhanh nhanh lên!
Sam Sam không ngờ lần này ông trời nể mặt cô đến thế, vẫn chưa khỏi bệnh cảm mà cơ hội thoát khỏi móng vuốt ma quỷ đã đến.
Đó là một ngày vô cùng bình thường, vì kế toán viên kiểm tra sổ sách nên nhân viên phòng tài vụ đa số đều ở lại tăng ca, Sam Sam bị một kế toán viên hạch hỏi đến mức váng cả đầu, khó khăn lắm mới rảnh được một chút, cầm ly trà chạy đến phòng uống trà.
Vẫn chưa vào đến nơi thì Sam Sam đã nghe thấy giọng nói lắm chuyện của A Giai. Cô bạn đồng nghiệp này bình thường tỏ ra rất mẫn cán giỏi giang, chỉ khi thân thiết với nhau rồi mới có thể phát hiện ra bản lĩnh lắm chuyện như paparazzi của cô nàng.
Bình luận