Chương 48: 48
Du Hàm sửng lại, khuôn mặt vốn lạnh lùng quanh năm nay lộ ra biểu cảm kinh ngạc. "Em nói cái gì?"
Du Cẩm Ngọc nhìn phản ứng của hắn mà cười khẩy, giọng nói thập phần mỉa mai, "Tôi nói, anh đã làm cái quái gì với tôi vậy?"
Dường như chỉ cần nhiêu đây, Du Hàm đã có thể đoán được vấn đề, "Em nhớ rồi à." hắn không hỏi, mà gần như chắc chắn như thế.
Du Cẩm Ngọc không trả lời, cậu nâng tay nhìn dây chuyền được cắm thẳng vào da, ánh mắt u ám và phức tạp nhìn vào Du Hàm.
"Tại sao vậy Du Hàm? Cưỡng hiếp thôi còn chưa đủ với anh sao?" Du Cẩm Ngọc hỏi, nước mắt không tự chủ chảy ra.
Cậu tự hỏi sao mình lại yếu đuối thế. Hay có lẽ hai năm qua đã thực sự bị nuôi thành một kẻ vô dụng.
Cậu gục mặt xuống, nước mắt từng dòng từng dòng rơi xuống không ngừng, tiếng nấc nghẹn đau đơn, thiếu niên khóc đến mức cơ hồ không thở nổi. Sự đau đớn mấy năm nay dường như bộc phát hoàn toàn ngay lúc này.
Du Hàm nhìn cậu phát tiết cảm xúc, trong lòng cuồn cuộn không rõ. Hắn không biết rốt cuộc kế hoạch của mình sai ở đâu. Tại sao thuốc đột nhiên hết tác dụng khiến Du Cẩm Ngọc "tỉnh lại".
Những âm thanh "Tít Tít" từ máy theo dõi khiến Du Hàm bừng tỉnh. Cảm xúc của Du Cẩm Ngọc quá mãnh liệt, cơ thể của cậu vừa hôn mê tỉnh dậy, còn đang mang thai nên không thể chịu nổi kích thích như vậy.
Hắn ngay lập tức nhấn nút gọi bác sĩ. Đội ngũ y tá bác sĩ ồ ạt từ ngoài chạy ùa vào phòng. Vây kín lấy Du Cẩm Ngọc để kiểm tra.
Nhưng thiếu niên giống như thú hoang bị kích động, điên cuồng vùng vẫy không cho ai chạm vào mình. Các bác sĩ lo sợ hành động quá khích của cậu có thể gây nguy hiểm cho bản thân cậu và đứa bé, vì vậy đã tiêm cho cậu một mũi an thần.
Sau mũi tiêm, Du Cẩm Ngọc rốt cuộc cũng yên tĩnh.
Những gương mặt gầy gò hốc hác của thiếu niên trên giường. Gương mặt trên giường bệnh trắng bệch vì thiếu máu năm đó hiện lên trong đầu Du Hàm.
Chưa bao giờ hắn cảm thấy hoảng sợ như khi đó.
Chưa bao giờ hắn cảm thấy người hắn yêu mỏng manh và yếu ớt như vậy.
Nỗi sợ ấy dày vò hắn đến phát điên vào mỗi đêm. Mãi mới biến mất hôm nay đột nhiên trở lại khiến con ngươi của hắn run rẩy.
Cố gắng đi thật vững ra khỏi phòng bệnh.
Ngay khi bước chân ra khỏi phòng bệnh, Du Hàm dường như muốn ngã khụy xuống, nhưng bản tính kiêu ngạo khiến hắn không làm vậy.
Du Hàm lấy điện thoại gọi đến phòng thí nghiệm, sau đó bước chân thẳng tắp ra khỏi bệnh viện.
Hắn muốn biết lý do của việc này.
Du Cẩm Ngọc cảm thấy cơ thể mình mất hết sức lực, có rất nhiều người vây xung quanh cậu. Họ cứ chạm vào cơ thể cậu, hết đo lại đo cái gì đó.
Nhiều người như vậy,
Ai đó,
Ai đó làm ơn cứu tôi với,
Bình luận