Chương 7: 7

"Em mới chờ thôi ạ." Du Cẩm Ngọc mắt sáng như sao khi nhìn thấy Du Hàm. Hay chính xác hơn là trà sữa trên tay hắn.

Du Hàm làm như không thấy ánh mắt của cô gái bên cạnh. Biểu cảm tự nhiên đón lấy cặp sách của Du Cẩm Ngọc rồi đưa trà sữa cho cậu.

Lưu Bối Nhi cảm thấy bản thân hoàn toàn bị bơ thì có chút bực dọc. "Bạn học Du...?"

"A! Xin lỗi cậu nhé. Chắc mình không giúp được cậu rồi. Mình đi trước nhé." Du Cẩm Ngọc nói xong liền vui vẻ kéo tay Du Hàm rời đi.

Hoàn toàn không để ý đến gương mặt sượng như sắp nứt ra của Lưu Bối Nhi.

Mấy vấn đề gì gì đó của người khác làm sao quan trọng bằng trà sữa anh cả mua cho cậu được.

Du Hàm thì càng không quan tâm, đến nhìn cũng lười mà thẳng thừng lướt qua Lưu Bối Nhi.

Chiếc xe rời đi, Lưu Bối Nhi lúc này mới để lộ gương mặt thật. Ánh mắt cô lóe lên sự tức giận cùng không cam tâm.

"Ai vậy?" trên xe, Du Hàm hỏi thiếu niên.

"Bạn mới ạ." Du Cẩm Ngọc rất thành thật trả lời, cảm thấy chưa đầy đủ nên kể thêm. "Ngồi kế bên em."

Nam nhân khẽ nhíu mày. Kể từ khi thiếu niên học cấp hai Du Hàm đã luôn dặn dò với nhà trường rằng phải sắp xếp cho Du Cẩm Ngọc ngồi một mình.

Đó cũng là lý do mà trong suốt khoảng thời gian đó cậu không hề có lấy một người bạn nào.

"Bạn mới à?" nam nhân rất nhanh đã bắt được trọng điểm.

"Vâng ạ. Mới chuyển đến hồi sáng. Lớp không có chỗ trống nên chủ nhiệm xếp bạn ấy ngồi ở bàn bên cạnh em."

Nghe câu trả lời của thiếu niên Du Hàm có chút suy tư. Nhưng nó cũng không tồn tại quá lâu.

Nếu đúng thật là vậy thì đây là trường hợp bất khả kháng. Không thể trách cậu được.

Thế nhưng nhớ lại ánh mắt của Lưu Bối Nhi khi nãy Du Hàm có chút khó chịu. Cô ta chắc chắn không chỉ đơn giản như vẻ bề ngoài.

Bất quá cũng chỉ là một đứa nhãi học cấp ba. Nam nhân cũng không cảm thấy có gì đáng bận tâm.

Chỉ là hắn sợ Du Cẩm Ngọc bị cô ta giở trò.

Du Cẩm Ngọc hoàn toàn không chú ý đến sự tình trong mắt Du Hàm. Ăn thạch bên trong trà sữa mà vui vẻ đến cười híp mắt.

Du Hàm bị bộ dạng ngốc manh này của cậu làm cho buồn cười. Đưa tay nhéo má thiếu niên.

Du Cẩm Ngọc bị nhéo nhiều thành quen. Không những không phản kháng mà còn dùng đầu lưỡi bên trong cụng vào nơi Du Hàm nhéo.

"Có muốn đến công ty của anh ngồi không?" Du Hàm hỏi, đem ly trà sữa thiếu niên uống xong vứt vào thùng rác nhỏ trong xe.

"Anh cả chưa xong việc ạ?" thiếu niên nghi hoặc hỏi lại.

"Ừ."

"Vậy sao anh còn đi đón em."

"Nhớ em."

Du Cẩm Ngọc bị lời nói bộc trực này làm cho đỏ mặt xấu hổ.

Này cũng quá ngọt đi nha.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...