Chương 75: 75
Du Cẩm Ngọc ôm Bánh Mật ngồi trên sàn nhà bên cạnh cửa sổ sát đất, ngẩn người ngắm tuyết rơi bên ngoài.
Phía sau cậu vang lên tiếng bước chân. Đến tận khi trên đỉnh đầu đổ xuống chiếc bóng to lớn của một người đàn ông, cậu mới ngẩng đầu nhìn lên.
"Sao lại ngồi đây? Hửm?" Du Nhẫn Phong cười, ngồi xổm xuống đối diện với gương mặt của cậu.
Du Cẩm Ngọc chỉ liếc mắt nhìn hắn rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Du Nhẫn Phong vẫn cười, nhưng không vì vậy mà khí tức áp bức mãnh liệt quanh hắn giảm đi, ngược lại còn tăng lên. Tay hắn mạnh mẽ nắm lấy mặt Du Cẩm Ngọc xoay về phía mình, đến gò má cũng bị hắn bóp ra vết đỏ.
Du Nhẫn Phong nói, "Người ta nói chuyện với em thì em cũng phải nhìn chứ."
Du Cẩm Ngọc mím môi, rõ ràng là rất ấm ức nhưng biết không làm gì được hắn nên cũng đành hơi xoay người lại.
Du Nhẫn Phong lúc này mới coi như hài lòng, hắn ngồi hẳn xuống thảm cùng Du Cẩm Ngọc, nhìn sự buồn bực trong mắt cậu rõ ràng thì khóe miệng hơi nhếch lên.
"Tôi ở đây cùng em mà không vui sao?" Du Nhẫn Phong chọc vào má cậu, nhưng bị thanh niên tránh đi.
Du Cẩm Ngọc không mặn nhạt trả lời, "Có người vui khi thấy anh sao?"
Nói rồi như sợ người đàn ông tức giận, có chút lo lắng liếc qua hắn.
Du Nhẫn Phong phì cười, nhưng ánh mắt hắn rõ ràng không có chút ấm áp nào, tự cao tự đại nói, "E rằng chỉ có mỗi em là không vui khi gặp tôi thôi."
Du Cẩm Ngọc muốn nói gì đó, nhưng Bánh Mật trong lòng đột nhiên cựa quậy, cứ cố chui sâu vào lòng cậu khiến Du Cẩm Ngọc bối rối nhìn xuống, hơi dùng sức giữ nó lại.
Du Nhẫn Phong nhìn theo, hắn chẳng có cảm xúc gì với con vật này cả, cùng lắm chỉ là biết mặt, "Ăn gì chưa?" Hắn hỏi Du Cẩm Ngọc.
Du Cẩm Ngọc im lặng, không muốn để ý đến hắn.
Du Nhẫn Phong lại bóp mặt Du Cẩm Ngọc, ép cậu ngẩng lên nhìn mình, lần này thậm chí còn dùng sức hơn, khiến Du Cẩm Ngọc không nhịn được mà rên khẽ, giọng hắn trầm xuống, tiếng nói ổn định nhưng mang đầy sức ép gằn ra hai chữ, "Trả lời."
Du Cẩm Ngọc cương không lại hắn, cam chịu mà phun ra âm thanh nhỏ xíu, "Chưa..."
Du Nhẫn Phong nheo mắt, miết miết vết đỏ trên mặt cậu, không biết là muốn nó biến mất hay đậm hơn, "Gần chín giờ sáng rồi, vẫn chưa ăn?"
"Tiểu Ngọc, sao em càng ngày càng không ngoan vậy?" Lần này, hắn cúi sát bên tai Du Cẩm Ngọc mà nói.
Du Cẩm Ngọc rùng mình, lông mi run rẩy chậm rãi rũ xuống, đáy mắt sâu thẩm u uất nhìn vào khoảng không.
"Đi ăn thôi. Đem nó về chuồng trước." Du Nhẫn Phong đứng dậy, vươn tay bế đi Bánh Mật trong lòng Du Cẩm Ngọc thả vào chuồng.
Du Cẩm Ngọc khẽ miết đầu ngón tay, muốn giữ lại cũng không có sức hay dũng khí.
Cánh tay săn chắc của người đàn ông sượt qua eo cậu, dùng sức một chút đã dựng được Du Cẩm Ngọc đứng lên, cậu mím môi bám vào cánh tay hắn để đứng vững, xong lại buông ra đi thẳng vào phòng bếp.
Bình luận