Chương 78: 78
Du Cẩm Ngọc sau khi được Du Hàm cho biết tin này, cậu vùi mặt vào lòng ngực Du Thanh khóc rấm rứt, thái độ rõ ràng rằng cậu không thích đứa bé này.
Du Thanh ôm người vào lòng, một tay ôm một tay dịu dàng xoa lưng cho cậu, thật ra trong lòng hắn lúc này rất vui mừng, trong khoảng thời gian này, người ở cùng Du Cẩm Ngọc nhiều nhất chính là Du Thanh, vậy có nghĩa đứa con này có khả năng cao là con của hắn.
Nghĩ đến giữa mình và Du Cẩm Ngọc có thêm một đứa con, vậy chẳng phải họ sẽ càng giống một gia đình hoàn thiện hơn sao, con của hắn sẽ đáng yêu giống Du Cẩm Ngọc, có thể mít ướt, có thể nhát gan, nhưng chỉ cần nghĩ đến phiên bản thu nhỏ của Du Cẩm Ngọc chạy loanh quanh rồi sà vào lòng hắn, Du Thanh bị suy nghĩ của mình làm cho vui sướng, tay ôm thanh niên cũng chặt hơn, khóe miệng không nhịn được cong cong.
Nhưng khổ nỗi Du Cẩm Ngọc trong lòng hắn lại không ngừng khóc thút thít, mắt cậu như có công tắc, mở ra là nước mắt sẽ tuôn ra tưởng như vô hạn.
Du Thanh hôn lên đỉnh đầu cậu an ủi, "Đừng khóc chứ, em không muốn có con với anh sao? Là con của chúng ta đó."
Du Cẩm Ngọc lắc đầu, dù cậu không biết tại sao, nhưng cậu rất kháng cự điều này.
Du Hàm dùng khăn nhẹ lau mặt cho Du Cẩm Ngọc nhưng bị cậu tránh đi, người đàn ông dịu giọng nói, "Không phải đã có A Tước rồi sao. Thằng bé ở một mình có khi cũng thấy cô đơn, có thêm em trai em gái cũng không tệ. Hơn nữa Ngọc Nhi, em thử nhớ lại A Tước lúc mới sinh xem, có phải là rất đáng yêu không?"
Du Cẩm Ngọc sụt sịt, cậu ở trong lòng ngực Du Thanh chậm chạp hồi tưởng lại, kí ức của cậu giống như bị phong bế, phải có người dẫn dắt thì mới mở ra.
Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh của A Tước khi còn là một đứa trẻ non nớt nằm gọn trong vòng tay của cậu. Dù cậu chăm sóc đứa trẻ rất vụng về, hoàn cảnh sinh sống của hai cha con cũng không được tốt, nhưng A Tước rất ngoan ngoãn, lại đáng yêu, từ nhỏ đến giờ chưa từng khiến cậu vất vả nhiều.
Nghĩ đến con trai, Du Cẩm Ngọc lại thấy mũi cay cay, cậu gật đầu với Du Hàm, đồng ý rằng A Tước khi còn bé rất đáng yêu.
Cậu dường như không nhớ rõ bản thân và A Tước tại sao lại tách ra, nhưng cả hai người họ đã không gặp nhau một khoảng thời gian rất lâu rồi.
Du Cẩm Ngọc nhìn Du Hàm, giọng nghẹn ngào thì thầm, "Em muốn gặp A Tước."
Cậu muốn hỏi xem thằng bé có muốn em trai, em gái không.
Du Hàm mỉm cười gật đầu, Du Thanh liếc mắt nhìn sang chỗ khác, rõ ràng là không vui nhưng cũng không nói ra.
Đến chiều tối, Du Cẩm Ngọc được mặc quần áo bông kĩ càng, Du Thanh còn cúi xuống mang tất chân và giày cho cậu.
Sau đó, Du Cẩm Ngọc như quả cầu tuyết trắng trẻo mềm mại được Du Thanh dắt tay ra khỏi nhà.
Đi ra khỏi ngôi nhà mà mình đã ở suốt mấy tháng nay, Du Cẩm Ngọc tò mò quay đầu về sau nhìn, sau đó lướt mắt nhìn xung quanh.
Trời tháng một lạnh đến mức thở ra khói, xung quanh cũng chẳng có gì cho Du Cẩm Ngọc nhìn nhưng cậu vẫn dùng đôi mắt to tròn lúng liếng nhìn quanh.
Bình luận