Chương 6: 6

Đêm này không trăng không sao.

Trong sông gió nổi lên, thổi trúng hai bờ sông thượng ngọc lá vàng bay lả tả.

Lão Vệ ghé vào người con dâu, hai tay không ngừng vuốt ve xoa nắn hai luồng vú trước ngực, bỗng nhiên bị từng đợt gió thổi qua, gió thổi làm cho trở nên tỉnh táo lại, đột nhiên hắn hiểu mình đang đùa giỡn con dâu,trên mặt tràn ngập sự xấu hổ hai tay muốn dừng lại động tác, nhưng hai tay vẫn còn có chút lưu luyến không rời trước bầu vú xinh đẹp, ngơ ngác nhìn một hồi con dâu người, nghĩ rằng, hắn quả thực đáng chết! lão già không biết xấu hổ đấy, đây là con dâu mình! 

Lão Vệ muốn từ trên người con dâu đứng lên muốn nhảy xuống nước cho quên đi.

Dưới người hắn con dâu đang khép hờ mắt hưởng thụ cha chồng vuốt ve, phát hiện lão cha nhìn mình chằm chằm không rõ nguyên nhân gì,cô mở miệng nói chuyện

"Cha, làm ở đây không thoải mái, nơi này quá nhỏ, không thoải mái!"

Khi cô nói xong những lời này, lão cha nhìn cô với ánh mắt không thể tin.

Lúc nãy Thục Dung bởi vì cha chồng điên cuồng vuốt ve cùng kích thích, làm cơ thể đột nhiên ham muốn.Bởi vì Thục Dung vốn là người có tính dục mạnh, lúc ở nhà đều quấn quýt lấy lão công đòi hắn làm tình, lại thường xuyên bị hắn cự tuyệt.

.Cho nên như vậy, cô không thể thỏa mãn ham muốn của cơ thể, trở nên càng ngày càng mẫn cảm, dễ dàng bị khơi lên tính dục.

Chỉ cao trào căn bản không thỏa mãn được cô, lúc kết hôn cùng chồng quan hệ cũng từng có vài lần cao trào, sau khi sinh con nuôi tiểu hài tử, tuy rằng cùng lão công sinh hoạt cũng không tệ, nhưng không được mấy lần cô chân chính cao trào.

Ngay lúc cha chồng vuốt ve vú của cô, cô còn bất chợt ưỡn ngực phối hợp đông tác của cha chồng. Dưới thân bên trong lỗ bướm đã có chút đã ươn ướt.

Lão Vệ nghe tới lời con dâu nói, ngây ngô nhìn cô nửa ngày. Lúc này Thục Dung cũng nhìn cha chồng, hai người nhìn nhau, có chút không biết có nên nói ra vài lời hay không.

Thục Dung chính mình cảm thấy xấu hổ mặt đỏ lên, cũng may cha chồng Vệ lão cũng không chú ý, con dâu Thục Dung lại mở miệng nói

"Đến trong phòng ngủ đi cha, làm ở nơi nào thoải mái chút." Sau khi nói xong Thục Dung càng cảm thấy ngượng ngùng, nghiêng mặt, không dám nhìn cha chồng.

Một chốc, Vệ lão cảm giác mình có nghe lầm hay không, sau đó lập tức cảm thấy thân thể của chính mình như đang bay.

Nửa ngày mới hồi phục tinh thần lại, hắn thực sự có điểm không thể tin được đây là sự thật, nhưng lại khát vọng đây là thật, vì thế, hắn nhìn con dâu ừ ở dưới thân, giống xác nhận, vẫn có chút không tin là thật mà hỏi

"Thục Dung, đây là thật sao?"

Vệ lão thấy dưới thân con dâu có chút đỏ mặt chậm rãi gật gật đầu, hai tay hắn nắm lấy cặp vú to tròn vuốt ve hai cái, cúi đầu trên mặt của cô hôn một cái, trên mặt tràn đầy tươi cười, liền vội vàng nói: "Thục Dung, con thực sự là ánh trăng sáng của ta. Cha yêu con quá.Ta trước tiên đem thuyền chạy đến giữa sông đã!"

Hắn thân thủ nhanh nhẹn bò dậy, chạy đi lái thuyền.

Trong lúc cha chồng đi lái thuyền, Thục Dung vẫn nằm nguyên tại chỗ một hồi , cô ngẩn ngơ, nghĩ nghĩ, cô mặc dù biết cùng cha chồng làm tình là không đạo đức, nhưng cha chồng cũng không dễ dàng, mình đã đáp ứng rồi hắn, quên đi, coi như là chính mình cảm thụ một chút a! Vì thế cô hạ quyết tâm, chậm rãi đứng lên, đi vào phòng ngủ nhỏ trên thuyền.

Trên thuyền phòng ngủ nhỏ tuy rằng không tính lớn, nhưng vừa vặn hai người nằm có nệm cao su, ở trên thuyền có ngọn đèn mờ nhạt phía trên, toàn bộ không gian lộ ra một tia ấm áp lãng mạn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...