Chương 115: 131+132: Dạy cưỡi ngựa

CHƯƠNG 131

Có lẽ Diệp Hân cảm thấy khung cảnh này rất ấm áp, cũng luyến tiếc phải rời đi, cứ thế yên lặng đứng nhìn hai cha con đánh răng.

Biểu cảm trên mặt Lâm Triều Sinh là sủng nịnh và yêu chiều, vừa nhìn đã biết là một người ba ba tốt yêu thươռg con gái. Nhưng người ba tốt này, bây giờ đang dùng con cặc của mình chọc vào lồn dâm của con gái, theo động tác đánh răng mà lén lút ma sát hạ thân, hơn nữa còn làm trước mặt vợ mình.

Năng lực thừa nhận của Vãn Vãn không bằng ba ba, cho nên trong trường hợp như này, thật sự khiến cô bị kích thích không nhẹ, hai chân đều mềm nhũn. Cô căn bản không dám nhìn mẹ mình, chỉ có thể đứng trong phòng tắm cầu nguyện mẹ nhanh chóng rời đi.

Đúng lúc này, hoa huyệt bởi vì không ngừng kích thích bắt đầu kịch liệt run rẩy, dâm thủy̠ không ngừng chảy ra ngoài khiến hai đùi cô cũng bị ướt.

Trong tình cảnh này, cô thế mà lại muốn cao trào

"A..." Dưới sự kích thích cực độ, Vãn Vãn không thể khống chế phát ra tiếng rên, âm thanh ái muội còn có chút kiều mị.

Nhưng mẹ hiển nhiên không liên tưởng đến trường hợp như thế, cho dù bà có nhìn thấy thì tuyệt đối không thể tin tưởng được, chồng của mình sẽ ở trước mặt mình, cách một lớp quần, dùng dương vât lớn cọ xát âm hộ của con gái mình.

"Anh nhẹ tay một chút." Hiển nhiên là Diệp Hân cho rằng Vãn Vãn kêu đau

Lâm Triều Sinh hơi nhếch miệng, lại cố ý làm trái lời Diệp Hân, nói "Cái này thật sự không thể nhẹ được." Nói xong, hắn lại dùng con cặc chọc Vãn Vãn.

Mà Vãn Vãn sắp cao trào bị ba ba chọc sâu như thế, thịt huyệt co rút kịch liệt, điên cuồng kẹp lấy khiêu đản, sung sướng khiến cô nhẹ nhàng vặn vẹo mông mình.

Biết bé dâm đãng này sắp không nhịn được nữa, lúc này Lâm Triều Sinh mới nói với Diệp Hân "Cô làm xong bữa sáng rồi à?"

Diệp Hân gật đầu, đột nhiên "A" một tiếng "Tôi quên không tắt bếp " Nói xong liền vội vàng chạy ra ngoài.

Mà chỉ vài giây sau khi Diệp Hân rời đi, Lâm Triều Sinh liền đỡ eo Vãn Vãn, hung hăng chọc mạnh lên, có ngoại lực mạnh mẽ kích thích, Vãn Vãn lập tức run rẩy cao trào.

Trong nháy mắt, hai chân của cô mềm nhũn làm cô suýt chút nữa ngã ngồi trên mặt đất.

Yêu đương vụng trộm như này thật sự quá kích thích, quá nguy hiểm, cho dù ba ba không cắm vào nhưng Vãn Vãn vẫn cảm thấy vô cùng thoải mái mà cao trào.

"Mới như vậy mà đã sướng rồi sao?" Lâm Triều Sinh cười khẽ, nói "Nhanh lên, dọn dẹp một chút, đợi lát nữa ăn xong bữa sáng, ba ba đưa con đi cưỡi ngựa."

"Cưỡi ngựa? Được nha " Vãn Vãn vui vẻ cười rộ lên, cô lớn như này rồi, mà chưa từng được đi cưỡi ngựa "Ba ba, cưỡi ngựa có khó quá không?"

Ba ba đầy ẩn ý nói "Sẽ không, còn rất kích thích, rất sướng."

CHƯƠNG 132

Bữa sáng mẹ Diệp Hân nấu rất phong phú, ngoại trừ món mì yêu thích của Vãn Vãn thì còn có thêm mấy món điểm tâm mà bà thường làm khi ba người họ ở cùng một chỗ. Lúc làm những việc này, lòng Diệp Hân bỗng có chút xúc động, bà vẫn luôn hoài niệm khoảng thời gian ấm áp của một nhà ba người trước kia, cũng hy vọng có thể mượn những chuyện nhỏ nhặt hàng ngày này, đánh thức ký ức tốt đẹp của chồng mình về một gia đình hạnh phúc.

Nhưng ngay lúc Diệp Hân tự cảm động chính mình, Lâm Triều Sinh lại đang giúp Vãn Vãn lôi trứng rung ra, bởi vì hắn đã nói sau bữa sáng sẽ mang theo cô đi cưỡi ngựa, Vãn Vãn lại sợ việc nhét thứ đồ chơi này sẽ ảnh hưởng đến hoạt động ngoài trời, vì vậy liền năn nỉ ba ba lấy ra cho cô, dây thì ngắn mà vừa rồi còn lỡ tay nhét quá sâu, lúc này hắn chỉ đành cắm hai ngón tay vào móc ra.

Vãn Vãn mới trải qua cơn cực khoái, tiểu bức bên trong mẫn cảm đến nỗi không chịu nổi bất cứ va chạm nhỏ nào, hai ngón tay ba ba vừa cắm vào, toàn thân cô liền run rẩy, vội vã đạt cao trào "A... Ba ba." Hoa huyệt của cô thật sự quá khát khao được lấp đầy, cho dù chỉ là một ngón tay nhỏ, vừa cắm vào cũng sẽ bị cô gắt gao kẹp lấy.

"Thả lỏng một chút, tiểu yêu tinh, mẹ con sẽ trở lại ngay bây giờ đấy." Lâm Triều Sinh nhắc nhở cô, hiện tại cũng không phải là thời cơ tốt để làm loạn.

Vãn Vãn thật sự buồn bực muốn chết, nếu không phải tại hắn từ nãy tới giờ vẫn luôn kích thích, cô làm sao có thể bị khơi lên dục vọng, hiện tại cảm xúc của cô như bị treo lơ lửng giữa chín tầng mây, khó chịu chết mất.

"Ba ba mau nhanh lên một chút " Vãn Vãn vặn vẹo mông thúc giục, Lâm Triều Sinh cố ý chơi xấu cắm vào bên trong vài cái, mới thuận tay nắm lấy sợi dây, lôi trứng rung ra. Khoảnh khắc thứ đồ chơi người lớn bị rút ra khỏi u cốc, bên trong theo đó tuôn ra một cỗ dâm thủy̠, trong nháy mắt làm ướt đẫm tay Lâm Triều Sinh.

Ba ba nhịn không được đem toàn bộ chúng bôi lên mông cô, cười mắng một câu "Thật thiếu làm."

Vãn Vãn bĩu môi, thở phì phò đuổi hắn ra ngoài, xoay người đi thay quần lót, rồi mới quay lại phòng ăn.

Cảnh tượng cả nhà vui vẻ ăn sáng không hề xuấthiện. Sau khi Lâm Triều Sinh rời khỏi phòng Vãn Vãn, liền vội vàng đi thay quần áo, lúc đi ngang qua phòng ăn, thuận miệng nói với Diệp Hân đang bày bát đũa "Anh còn có chút chuyện đi ra ngoài trước, đợi lát nữa hai người ăn sáng xong, bảo Vãn Vãn gọi đïện thoại cho anh."

Diệp Hân ngẩn người, hỏi "Anh không cùng ăn sáng sao?"

Lâm Triều Sinh nhét một hộp thuốc lá trên bàn trà vào trong túi, đi về phía cửa "Không, hai mẹ con ăn đi." Nói xong, hắn đi thẳng không quay đầu lại.

Sắc mặt Diệp Hân theo đó trầm xuống, thì ra, người đàn ông này ngay cả cơ hội "hồi tưởng quá khứ" cũng không cho cô.

Khi Vãn Vãn bước vào phòng ăn, liền nhìn thấy dáng vẻ u ám của mẹ, trong lòng cô nhảy dựng, có chút chột dạ hô to "Mẹ."

Ánh mắt Diệp Hân nặng̝ nề nhìn Vãn Vãn hỏi "Con và cha con ở chung lâu như vậy, có nghe ông ta nhắc tới người phụ nữ nào khác không?"

Vãn Vãn mím môi, lắc đầu "Không có ạ."

Diệp Hân thở dài, chỉ vào ghế nói "Ngồi xuống ăn cơm đi, cha con bảo con ăn sáng xong thì gọi đïện thoại cho ông ấy, có chuyện gì sao?"

Vãn Vãn thành thật đáp "Cha có một con ngựa rất đẹp, ông ấy hứa sẽ dạy con cưỡi nó."

Diệp Hân ừm một tiếng, hỏi "Có thể cho mẹ đi theo xem một chút được không?"

Vãn Vãn nhất thời cũng không biết nên trả lời như thế nào, nội tâm cô gào thét không muốn để cho mẹ đi cùng, nhưng đây là mẹ của cô, cô cũng không nên nói lời cự tuyệt "Mẹ cũng muốn cưỡi ngựa sao?"

Diệp Hân thở dài "Mẹ không biết cưỡi ngựa, cha con phỏng chừng cũng sẽ không dạy mẹ, mẹ chỉ muốn đi xem một chút, ở nhà một mình rất nhàm ċһán."

Mẹ đã nói đến như vậy, Vãn Vãn lại càng không thể từ chối được, vì thế chờ lúc ăn sáng xong, cô liền dẫn mẹ đi ra phía trước tìm ba ba.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...