Chương 7: Gặp Lại Người Xưa
Linh ngồi trên chuyến xe đò từ quê ngoại ô Huế lên Đà Nẵng, ánh nắng xuyên qua cửa sổ xe, làm sáng bừng mái tóc đen dài buộc ruy băng trắng của cô. Năm học lớp 10 vừa bắt đầu, và Linh được mẹ cho phép lên thành phố vài ngày để thăm gia đình người em họ Phong, cậu nhóc từng về quê chơi hồi mùa hè. Phong và gia đình đã mời cô đến ở lại nhà họ, và Linh háo hức với cơ hội khám phá thành phố mà cô chỉ biết qua lời kể.
Khi xe đò dừng lại ở bến xe Đà Nẵng, Phong đã đứng đợi sẵn, mái tóc vàng hoe rối bù, nụ cười tinh nghịch. "Chị Linh! Chào mừng đến với thành phố!" Phong reo lên, kéo cô về nhà. Nhà Phong là một căn hộ khang trang ở khu phố sầm uất, với cửa kính lớn và nội thất hiện đại, khác xa những ngôi nhà gỗ đơn sơ ở quê. Bố mẹ Phong chào đón Linh nồng nhiệt, chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn với tôm hùm và ghẹ hấp. "Linh, cháu cứ ở đây thoải mái, coi như nhà mình!" Bác gái nói, khiến Linh mỉm cười cảm ơn.
Trong lúc trò chuyện với Phong về thành phố, Linh chợt nhớ đến Tuấn, người bạn thân từng cùng cô khám phá những khoảnh khắc đầu tiên của dục vọng trong căn nhà hoang. Qua những lá thư Tuấn gửi trước khi liên lạc thưa dần, cô biết cậu sống ở Đà Nẵng, và hình dung về khu phố cậu từng miêu tả khớp với khu vực nhà Phong. Tò mò và một chút háo hức, Linh quyết định tìm đến nhà Tuấn, dù cả hai đã không liên lạc từ lâu. "Phong, mai chị đi thăm một người bạn cũ, em ở nhà nhé," cô nói, giọng nhẹ nhàng. Phong nhướn mày, tò mò. "Ai vậy chị? Kể em nghe đi!" Linh chỉ cười, lắc đầu: "Bí mật, mai chị kể sau."
Sáng hôm sau, Linh đạp xe theo ký ức từ những lá thư của Tuấn, tìm đến một khu phố sang trọng với những ngôi nhà cao tầng. Nhà Tuấn là một biệt thự hai tầng, sân trước trồng hoa và một chiếc xe hơi bóng loáng đậu ngoài cổng. Linh đứng trước cửa, tim đập nhanh, không chắc liệu Tuấn có muốn gặp lại cô. Cô gõ cửa, và Tuấn mở ra, giờ đây là một chàng trai thành phố sành điệu: tóc vuốt keo, áo sơ mi trắng và quần jeans bó, hoàn toàn khác với cậu bé làng quê ngày trước. "Linh?!" Tuấn thốt lên, mắt mở to, khuôn mặt bối rối xen lẫn sợ hãi.
Trước khi Tuấn kịp nói gì, một cô gái xinh đẹp bước ra từ phòng khách, mái tóc nhuộm nâu xoăn nhẹ, mặc váy ngắn bó sát, toát lên vẻ quyến rũ của con gái thành phố. "Anh, ai vậy?" Cô gái hỏi, giọng ngọt ngào. Linh mỉm cười, che giấu cảm giác thoáng qua trong lòng. Cô nhận ra mình không còn tình cảm với Tuấn nữa - những gì họ từng có chỉ là ký ức tuổi trẻ. Để mọi thứ tự nhiên, cô bước tới, bắt tay cô gái. "Chào chị, em là Linh, bạn cũ của Tuấn ở quê. Em lên thành phố chơi, tiện ghé thăm cậu ấy." Cô gái, tên Lan, cười rạng rỡ. "Vậy hả? Vào nhà đi, Linh, tụi chị đang chuẩn bị ăn trưa!"
Cả ba ngồi trong phòng khách sang trọng, trò chuyện về trường lớp, thành phố, và những kỷ niệm vui. Linh kể về cuộc sống ở quê, làm Lan cười khúc khích khi nghe về chuyện bắt cá ở sông Hương. Tuấn vẫn bối rối, ánh mắt lén nhìn Linh, như sợ cô sẽ nhắc đến những bí mật cũ. Khi Lan vào bếp lấy nước, Linh quay sang Tuấn, giọng nhẹ nhàng: "Tuấn, cậu đừng lo. Chuyện ngày xưa là quá khứ rồi. Tớ giờ có cuộc sống của riêng tớ, và tớ thấy cậu cũng vậy. Tụi mình vẫn là bạn, đúng không?" Tuấn thở phào, nụ cười nhẹ nhõm. "Ừ... cảm ơn cậu, Linh. Tớ cứ sợ... cậu nhắc lại chuyện đó." Linh cười, lắc đầu. "Không đâu. Tớ chỉ muốn gặp cậu, xem cậu sống thế nào thôi."
Bình luận