Chương 21: Chap 16

...

Tuấn nằm đó, trong căn phòng mờ tối, vừa kết thúc một đêm tự an ủi như mọi lần – một thói quen âm thầm, lặng lẽ, nhưng đầy đau đớn. Hộp khăn giấy trên đầu giường đã gần cạn, những mảnh giấy nhàu nhĩ rơi vương vãi, như thể mỗi đêm trôi qua, lớp vỏ kiềm nén trong anh lại mỏng đi thêm một chút. 

Anh từng thề sẽ bảo vệ Dũng, từng tự nhủ sẽ trân trọng cậu bằng tất cả sự dịu dàng có thể. Nhưng kể từ cái đêm đầu tiên, khi hình ảnh Dũng run rẩy trong vòng tay anh tràn ngập tâm trí, khi anh mơ thấy mình ôm lấy cậu, hôn cậu, hòa quyện vào nhau trong những tưởng tượng mãnh liệt, Tuấn biết, mọi thứ trong anh đã thay đổi không thể cứu vãn.

Không phải vì anh không thể kìm nén, mà vì tình yêu dành cho Dũng càng sâu đậm, càng gần gũi, thì sự thèm khát ấy lại càng dữ dội, như một ngọn lửa không thể dập tắt. Nhưng đồng thời, nó lại càng không thể chạm tới. Vì Dũng chưa sẵn sàng, và Tuấn không thể để mình làm tổn thương cậu thêm một lần nào nữa. Anh bật cười nhẹ trong bóng tối, một nụ cười méo mó, tự giễu chính mình.

Tay anh vẫn nắm chặt cuộn khăn giấy ướt sũng, còn lưu lại dấu vết của những phút giây hưng phấn cuồng nhiệt vừa qua. Quần anh vẫn cởi, để lộ con cặc giờ đã mềm oặt, nằm bẹp dí trên bụng, đầu khấc đỏ hỏn ánh lên dưới ánh đèn mờ ảo, như một kẻ bại trận sau cơn bão dục vọng. Tuấn nhìn xuống, ánh mắt dừng lại trên nó, rồi khẽ vỗ nhẹ lên đầu khấc, giọng anh thì thào, pha chút chua chát:

– Mày cũng nhớ Dũng lắm, đúng không?

Anh nằm phịch xuống giường, mắt hướng lên trần nhà, như đang tìm kiếm một câu trả lời không bao giờ đến:

– Tao cũng thế... làm sao đây... tao phải nhịn, mà mày cũng phải nhịn. Đúng là khổ quá mà.

Anh thở dài, hơi thở nặng nề thoát ra, mang theo cả sự bất lực và nỗi khao khát chưa từng nguôi. Trong đầu anh, hình ảnh Dũng vẫn hiện lên rõ nét – nụ cười tinh nghịch, đôi mắt trong veo, và cơ thể mảnh khảnh mà anh chỉ dám chạm vào trong những giấc mơ. Anh tưởng tượng mình đang ôm lấy cậu, cảm nhận hơi ấm từ làn da cậu, nghe tiếng rên khe khẽ của cậu khi anh hôn lên cổ, lên môi, lên từng inch cơ thể cậu. Những hình ảnh ấy như một liều thuốc độc ngọt ngào, khiến tim anh đập mạnh, nhưng cũng khiến anh đau đớn vì biết rằng tất cả chỉ là ảo mộng.

Tuấn ngồi dậy, kéo quần lên một cách chậm rãi, như thể muốn kéo dài khoảnh khắc này để giữ lấy chút dư âm của Dũng trong tâm trí. Anh bước vào nhà tắm, dòng nước lạnh xối lên cơ thể như cố gắng rửa trôi những cảm xúc đang thiêu đốt anh. Nhưng dù nước có lạnh đến đâu, nó cũng không thể dập tắt ngọn lửa khao khát trong lòng anh – một ngọn lửa chỉ cháy vì Dũng, và sẽ mãi cháy, dù anh có cố gắng kìm nén đến đâu.

Đằng sau cánh cửa phòng, Dũng đứng lặng, lưng tựa vào cửa, nghe từng lời thì thào của Tuấn, cảm nhận từng hơi thở đầy đau đớn và yêu thương của anh. 

Giọng nói của Tuấn, những lời anh nói với chính mình, đã giữ chân cậu lại. 

Trái tim Dũng đập loạn, một cảm giác rối ren dâng lên, vừa ấm áp, vừa đau đớn. Cậu không biết tại sao, nhưng hình ảnh Tuấn – người đàn ông mạnh mẽ, to lớn, giờ đây lại trở nên đáng yêu đến lạ trong khoảnh khắc yếu đuối này.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...