Chương 77: Ngoại truyện của Hồng Hồng: Tựa như mùa xuân (phần hai)

Gần đây, Thẩm Kiến Thanh và Lý Ngộ Trạch hình như có gì đó là lạ.

Tôi giơ cặp chân trước lên, sờ vào cái đầu lanh lợi của mình. À ha! Nếu tôi đoán không nhầm, chắc chắn là hai người họ đã cãi nhau rồi.

Bởi vì mỗi lần Thẩm Kiến Thanh về đến nhà là lại đeo bộ mặt dài thượt, trông xấu xí hết sức. Lý Ngộ Trạch chủ động bắt chuyện, cậu ta cũng chỉ "ừ" hờ hững cho có.

Nhưng đừng tưởng tôi không biết — lúc Lý Ngộ Trạch vừa quay lưng đi, ánh mắt Thẩm Kiến Thanh rõ ràng vẫn dán chặt lên người anh ấy!

Ánh mắt đó tôi quá quen rồi, y hệt như loài rắn độc trong núi nhìn thấy con mồi, tham lam đến đáng sợ.

Ôi, con người thật là kỳ lạ. Không lẽ Thẩm Kiến Thanh cũng muốn... ăn thịt Lý Ngộ Trạch sao?

Không, tôi phải nghĩ cách gì đó mới được.

Hôm nay trời rất đẹp, nắng chiếu rực rỡ khiến mặt đất nóng ran, đến cái bụng của tôi cũng cảm nhận được hơi nóng bỏng.

Tôi thích cái thời tiết ẩm ướt và âm u hơn, nhưng hình như Lý Ngộ Trạch thì không. Trời hễ nắng lên là y như rằng anh ấy lại muốn ra ngoài.

"Hồng Hồng, mình đi dạo nhé."

Quả nhiên.

Lý Ngộ Trạch vừa nói vừa gập cái bảng phát sáng lại, chìa tay về phía tôi.

Theo lẽ thường thì tôi sẽ vui vẻ bò lên tay anh ấy, rồi chui vào tay áo tìm chỗ thoải mái mà nằm.

Nhưng đúng lúc tôi định nhúc nhích, thì một ý nghĩ vụt qua đầu tôi.

Tôi kiềm chế bản năng muốn bò lên tay anh ấy, mềm oặt nằm xuống.

"Sao thế?" Lý Ngộ Trạch đợi mãi không thấy tôi động đậy, nhíu mày, cúi sát mặt lại.

Tôi nhớ lại tình trạng khi trước rời xa Thẩm Kiến Thanh quá lâu, rồi yếu ớt giơ cặp chân trước lên, mắt đảo một vòng, tội nghiệp nhìn anh ấy.

"Hồng Hồng?" Lý Ngộ Trạch nhanh chóng nhận ra điều bất thường, nhẹ nhàng bế tôi lên, "Sao thế này? Bị bệnh rồi à!"

Đúng rồi đó! Chính là bị bệnh rồi!

Tôi lập tức giơ chân phải chạm vào lòng bàn tay anh ấy ra hiệu.

Lý Ngộ Trạch lo lắng ra mặt, không chút do dự đã mang tôi ra khỏi nhà.

Tôi co mình trong bàn tay ấm áp của anh ấy, vừa yên tâm vừa thiu thiu ngủ.

Không lâu sau, tôi cảm nhận được khí tức quen thuộc từ chủ nhân mình — Thẩm Kiến Thanh đang ở rất gần.

"Thẩm Kiến Thanh, em ra đây một lát đi." Giọng của Lý Ngộ Trạch gấp gáp.

Tôi len qua khe tay nhìn ra ngoài. Thẩm Kiến Thanh đang đứng giữa đám đông nói gì đó. Mấy người kia nghe rất chăm chú, thậm chí còn có vài kẻ nhìn anh ấy bằng ánh mắt rất kỳ lạ. Thẩm Kiến Thanh tươi cười, nhưng ánh mắt lạnh lùng tôi đã thấy quen.

Nghe tiếng gọi của Lý Ngộ Trạch, cậu ta lập tức quay đầu lại. Dù vẻ mặt không thay đổi, nhưng tôi vẫn cảm nhận được trong người cậu ta bỗng dâng một sự vui mừng rất rõ rệt.

Ôi, con người đúng là yếu đuối quá đi!

Cậu ta giả vờ bỏ lại đám người, bước thẳng về phía Lý Ngộ Trạch, mặt mày khó chịu: "Chuyện gì vậy?"

Xí, giả trân hết sức!

"Hồng Hồng bị bệnh rồi, em xem thử đi." Lý Ngộ Trạch nói.

"Bị bệnh à?" Giọng Thẩm Kiến Thanh đầy ngạc nhiên và như muốn cười.

Lý Ngộ Trạch mở tay ra, đưa tôi dưới ánh nắng.

Tôi giả vờ kiệt sức, cố gắng lừ đừ ngẩng mắt nhìn cậu ta.

Thẩm Kiến Thanh cúi đầu nhìn tôi nhướng mày, ánh mắt hiện rõ sự hiểu ra và... giễu cợt.

Cậu ta biết tôi đang giả bệnh.

Nhưng rồi lại ngẩng đầu, nghiêm túc nói với Lý Ngộ Trạch: "Nghiêm trọng đây, yếu đến thế này, không chừng sắp chết rồi."

Dám nguyền rủa tôi sao.

"Gì cơ!" Lý Ngộ Trạch hoảng hốt, vội vàng khum tay lại, "Phải làm sao bây giờ? Bệnh viện có nhận khám cho côn trùng nhỏ không?"

"Đưa cho em là được rồi." Thẩm Kiến Thanh nói.

Lý Ngộ Trạch lúc này mới yên tâm.

Về đến nhà, Thẩm Kiến Thanh nhận lấy tôi, bàn tay nóng như lửa, rồi đưa tôi vào trong phòng.

Cậu ta đặt tôi vào một cái chum giống y hệt chiếc chum nuôi cổ trùng, sau đó cả hai bắt đầu nhìn nhau chằm chằm.

"Mới ăn cái con cổ trùng đại bổ của Hoàn Huỳnh mà lại bị bệnh à?"

Trời ơi, giọng điệu vừa hoài nghi vừa mỉa mai đó thật đáng ghét.

Tôi quay lưng lại, đưa cái mông về phía cậu ta.

Nhưng chưa đầy vài giây sau, lại cảm nhận được ngón tay của Thẩm Kiến Thanh gõ nhẹ lên lưng tôi, thở dài nói: "Nhưng mà Hồng Hồng này, em thật ngoan."

Câu này... coi như nghe lọt tai.

Tôi xoay người lại.

"Ở yên đây nghỉ ngơi đi." Nói rồi, Thẩm Kiến Thanh đậy nắp bình lại.

Tôi: !

Thẩm Kiến Thanh, cái đồ vô nhân tính này!

Tứ phía tối om, tôi chỉ còn nghe được âm thanh vọng ra từ bên ngoài.

"Anh Ngộ Trạch, chúng ta làm hòa đi."

"Hồng Hồng sao rồi?" Lý Ngộ Trạch hỏi.

Ha ha, Lý Ngộ Trạch vẫn quan tâm tôi nhất!

"Nó không sao, chắc ăn no quá nên bị đầy bụng."

"Vậy là tốt rồi." Lý Ngộ Trạch không nghi ngờ gì, rồi nói khẽ, "Thật ra anh đâu có giận."

"Nhưng em giận!" Thẩm Kiến Thanh đột ngột đổi giọng.

"Anh chỉ đi thăm bạn mở nhà nghỉ thôi, em giận cái gì chứ?"

"Vậy sao anh không nói trước với em một tiếng? Làm em lo lắng lắm đấy."

"Cái gì anh cũng phải báo cáo cho em sao? Như thế thì ai cũng mệt."

Nghe thấy tiếng quần áo cọ xát, chắc là Thẩm Kiến Thanh đang ôm lấy Lý Ngộ Trạch.

"Em không sợ mệt, anh Ngộ Trạch, anh thương em chút đi. Giờ em chỉ còn mỗi anh, em không thể về lại núi Thị Địch, cũng không còn nơi nào để về nữa, em thật sự chỉ còn có anh thôi..."

Giọng cậu ta càng lúc càng thấp, nghe như bị ấm ức lắm, lại còn có vẻ... sắp khóc?!

Trời ạ, Thẩm Kiến Thanh khóc thật rồi sao? Tôi muốn ra ngoài xem quá... Khoan đã, không phải cậu ta còn mang theo cả đám đàn ông trong thôn ra ngoài à? Còn nói chỉ còn mỗi Lý Ngộ Trạch, đúng là nực cười!

Tiếng động bên ngoài lộn xộn, rồi Lý Ngộ Trạch th* d*c nói: "Được rồi, anh không nghĩ nhiều như vậy... Xin lỗi. Nếu điều đó làm em thấy yên tâm... anh có thể làm..."

Giọng anh ấy bị át đi bởi một chuỗi âm thanh ẩm ướt và dính nhớp, rồi cái cảm giác quen thuộc kia lại tràn ngập khắp không khí — giống như hơi thở mùa xuân.

Ôi! Tôi co mình trong bóng tối, âm thầm nghĩ.

Cái nhà này mà thiếu tôi thì biết phải làm sao đây!

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của (Đam Mỹ, Song tính, NP, Cao H) Đào Đào
Full
984
caoh · Đang thịnh hành

(Đam Mỹ, Song tính, NP, Cao H) Đào Đào

NP, song tính, H thô tục (very nặng đô 🌚🆘) Đói thịt quá và mãi khum tìm thấy truyện nào hợp gu nên tự viết 👉👈 Truyện về 1 bé song tính dâm đãng ngày ngày phun nước ướt người các anh zai cá chà bặc. Chủ yếu là niệu đạo play (squirt, tè) vì […]
0.0 48 Chương
Ảnh bìa của [BL 18+] [Song tính] Chiếm hữu vợ nhỏ ngây thơ
Full
64
18 · Đang thịnh hành

[BL 18+] [Song tính] Chiếm hữu vợ nhỏ ngây thơ

Tác giả: Macaron (Caron) Thể loại: Hiện đại, song tính, Chiếm hữu biến thái top x ngây thơ bot. Ngọt, sủng. Nội dung: Ai ai cũng tưởng Tần Dĩnh là một thiên chi kiêu tử, được người người thương yêu, bao bọc. Nhưng không ngờ được, chỉ trong một đêm thôi, cậu từ vị thiếu […]
0.0 21 Chương
Ảnh bìa của [SONG TÍNH- CAO H] BÍ MẬT BỘ ĐỘI ĐẶC CHỦNG
Full
57
18 · Đang thịnh hành

[SONG TÍNH- CAO H] BÍ MẬT BỘ ĐỘI ĐẶC CHỦNG

– Tên truyện: Bộ đội đặc chủng bí tân – Tác giả: Áp Lực Tinh Nhân Càn Càn – Nguồn: Koanchay -Thể loại: Song tính, đam mỹ, sản nhũ, sinh tử, nhẹ nhàng, ngọt sủng, nhiều CP, 1 x 1 (có 1 CP 3P), Cảnh báo THÔ TỤC. – Tình trạng: Lâu rồi tác giả […]
1.0 27 Chương
Ảnh bìa của [SONG TÍNH] TIỂU MĨ NHÂN NGÀY NGÀY ĐƯỢC ĐÚT ĂN NO
Full
151
2top×1bot · Đang thịnh hành

[SONG TÍNH] TIỂU MĨ NHÂN NGÀY NGÀY ĐƯỢC ĐÚT ĂN NO

TÁC GIẢ: VRENT TÌNH TRẠNG: 8 CHƯƠNG + 6 PN [SONG TÍNH] 2 TOP × 1 BOT Bạch Nhu Nhu là một chàng trai song tính. Ba mẹ ghét bỏ cơ thể cậu. Khi cậu học xong cấp 3 chuẩn bị lên đại học. Công ty ba cậu xảy ra sự cố. Thiếu hụt nguồn […]
0.0 14 Chương
Ảnh bìa của [Song tính/Thô tục] Bí mật của giáo viên tình nguyện
Full
45
dammie · Đang thịnh hành

[Song tính/Thô tục] Bí mật của giáo viên tình nguyện

Tác giả: Mèo Đi Lạc Tag: Đam mỹ, Song tính, NP, Hiện đại, Đoản văn, Cầm tù, Sinh tử, Chủ thụ, Thô tục, OE và HE Tóm tắt: Một giáo viên tình nguyện da trắng eo thon của một thành phố lớn xuất hiện ở một thôn nghèo hoang sơ hẻo lánh… Song tính, ham […]
0.0 6 Chương
Ảnh bìa của [Đam mỹ – Cao H – Song tính] Tên đáng ghét muốn chịch tôi! Phải làm sao đây?
Full
53
bl · Đang thịnh hành

[Đam mỹ – Cao H – Song tính] Tên đáng ghét muốn chịch tôi! Phải làm sao đây?

SONG TÍNH, SONG TÍNH, SONG TÍNH! Điều quan trọng nhắc lại 3 lần. Không phải mình ko tag mà là máy nó chập chờn, thỉnh thoảng tag rồi nhưng nó tự mất. Nvc: Cố Thừa Trạch (công) x Lục Nham (thụ) Tóm tắt nội dung: Bị phân tới cùng phòng kí túc xá với đứa […]
0.0 10 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...