Chương 1: Xuân dược phát tác ở WC , tự an ủi bị vai chính phát hiện
ĐÃ BETA
Chương 1 : Xuân dược phát tác ở WC , tự an ủi bị vai chính phát hiện
Giang Ngọc Châu đã trở lại.
Lương Thanh U vẫn còn chìm trong giấc mộng, mơ hồ nghe được câu nói ấy và lập tức bừng tỉnh trên chiếc giường lớn mềm mại. Cậu đảo mắt quanh phòng trống không bóng người, tự hỏi sao mình lại ở đây khi rõ ràng vừa nãy còn đang ở dưới lầu uống rượu chửi rủa gã đàn ông bội bạc. Đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng.
Cốt truyện sắp bắt đầu
Một ý nghĩ khác chợt hiện lên trong đầu, Lương Thanh U bỗng chốc như một thước phim bị nhấn nút tạm dừng, rồi lại bị tua nhanh vài phút. Những tình tiết cốt truyện ào ạt ùa vào tâm trí cậu như thủy triều. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cậu nhận ra mình đang tồn tại trong một cuốn sách.
Mỗi cuốn sách đều không thiếu vai phụ, và cậu chính là một trong số đó. Vai trò của cậu là liên tục tự tìm đường chết bên cạnh nhân vật chính, nhưng lại chẳng có tác dụng gì đáng kể ngoài việc làm nền. Đất diễn của cậu không nhiều cũng không ít. Cốt truyện quan trọng thực sự bắt đầu khi nhân vật chính trở về.
Lúc đó, cậu sẽ vì bị bạn trai ruồng bỏ mà hắc hóa, trút hết oán hận lên nhân vật chính. Nhưng chưa kịp gây chuyện gì lớn, cậu đã bị các đại lão xung quanh hắn dập tắt. Rốt cuộc, cậu chỉ là một nhân vật pháo hôi, thậm chí còn không được tính là nam phụ thứ ba, tư hay năm.
Và chỉ một ngày trước đó, cậu bị người yêu đá. Lý do ư? Vì bạch nguyệt quang không thể thay thế trong lòng bạn trai cậu – chính là nhân vật chính của cuốn sách, Giang Ngọc Châu, đã trở về.
Cậu gắng gượng đứng dậy, đỡ trán còn đang đau nhức, trong lòng vẫn từ từ tiêu hóa những nhận thức "hoang đường" này. Vừa đi đến cửa sổ phòng và nhìn xuống, cậu nhận ra mình đang ở tầng hai của một du thuyền. Từ vị trí này, cậu có thể nhìn rõ khung cảnh trên boong tàu.
Du thuyền neo đậu trên biển, ánh đèn lung linh rực rỡ dưới ánh trăng bạc ngàn, cả con thuyền vừa xa hoa vừa náo nhiệt. Đêm nay là tiệc tẩy trần mừng Giang Ngọc Châu về nước. Giờ phút này, hắn đang được mọi người vây quanh như một vì sao sáng giữa muôn ngàn tinh tú.
"Giang Ngọc Châu."
Cậu khẽ niệm tên hắn, trên gương mặt thanh nhã như sương lại hiện rõ vẻ mệt mỏi. Cậu thức dậy quá muộn. Theo diễn biến cốt truyện trước đây, cậu đã nhiều lần đắc tội với Giang Ngọc Châu, thậm chí từng gây sự ở trường cấp ba, ép buộc hắn phải ra nước ngoài du học.
Nhìn được một lát, cậu bỗng nhận ra có gì đó không ổn. Cơ thể không hiểu sao từ nãy đến giờ cứ hơi nóng lên. Dần dần, cậu cảm thấy một sự khác thường ở bên dưới, như có hàng ngàn con kiến đang gặm nhấm, cảm giác ngứa ngáy và trống rỗng từ từ xâm chiếm. Cậu mấp máy vài cái, dòng nước ẩm ướt bắt đầu rỉ ra, làm ướt quần lót.
"Chết tiệt..."
Cậu khẽ chửi một tiếng, đột nhiên nhớ ra tình tiết trong sách. Ngay trong buổi tiệc tối nay, cậu đã uống nhầm ly rượu vang đỏ bị pha thuốc. Nếu theo cốt truyện mà không tỉnh lại, cậu sẽ bị vài người cưỡng hiếp tập thể, còn bị quay video tung lên mạng để làm trò cười. Chính điều này đã dẫn đến việc cậu hắc hóa sau đó, đắc tội với Giang Ngọc Châu càng thêm nghiêm trọng, dẫn đến kết cục bi thảm của mình.
Bình luận