Chương 2: Bị vai chính dùng ngón tay đâm đến cao trào

ĐÃ BETA

Chương 2 : Bị vai chính dùng ngón tay đâm đến cao trào

" Cậu làm cái gì vậy!"

Lương Thanh U hoảng sợ kêu lên, hai tay đẩy hắn ra. Nhưng vì cả người mềm nhũn nên không thể dùng sức, ngược lại còn bị hắn ôm chặt hơn. Cậu bất lực nhìn bàn tay ấm áp của hắn lướt qua bụng dưới, men theo dây quần thăm dò vào bên trong.

Dưới tác dụng của thuốc, cậu dường như trở nên cực kỳ mẫn cảm. Mỗi tấc da thịt bị hắn chạm vào đều bắt đầu nóng rực. Đặc biệt là khi hắn sờ đến dương vật đang cương cứng, Lương Thanh U suýt nữa rên lên . Cậu cố gắng kiềm chế mong muốn được bàn tay to lớn của hắn vuốt ve. Nhưng khi bàn tay thô ráp ấy chạm vào nơi đã trở nên ẩm ướt.

Giang Ngọc Châu từ nhỏ đã học đấu kiếm, bàn tay cầm kiếm nên chai sạn một lớp mỏng. Hắn tò mò véo nhẹ, ngón tay cũng tách hai cánh môi âm hộ ẩm ướt dính chặt, rồi ấn nhẹ vào điểm nhỏ hơi nhô lên.

Lương Thanh U lập tức vỡ òa, hai tay nắm chặt cổ áo hắn. Giọng nói hung hăng nhưng mang theo một tia nức nở khó nhận ra: " Cậu đừng có sờ loạn, tôi khó chịu!"

"...Xin lỗi."

Giang Ngọc Châu thong thả rút tay đang tùy ý khuấy động bên trong cơ thể cậu ra. Trên tay hắn dính đầy dịch nhầy trong suốt, khiến Lương Thanh U không dám nhìn lại ánh mắt đầy ẩn ý của hắn. Hắn lại không biết vì sao bỗng nhiên bật cười, hỏi: "Anh, cơ thể anh rốt cuộc cất giấu bí mật gì?"

Lương Thanh U mím môi, đang suy nghĩ đối sách để ứng phó thì hắn bỗng nhiên một tay bế cậu lên đặt ngồi trên bồn rửa tay, khiến cậu kêu lên một tiếng kinh ngạc. Khi cậu còn chưa kịp phản ứng, hắn đã tuột chiếc quần đang muốn tuột không tuột của cậu xuống đến đầu gối, hai tay căng rộng chân cậu, đôi mắt nhìn chằm chằm.

Cảnh tượng giữa hai chân không khác gì hắn tưởng tượng. Nơi đó quả nhiên có một "đóa hoa kiều diễm", hồng hào tươi đẹp. Nơi riêng tư chưa từng bị ai thấy hoàn toàn phơi bày dưới tầm mắt hắn, hai cánh môi âm hộ đang run rẩy.

Cơ bắp toàn thân hắn căng chặt. Mãi một lúc sau, hắn mới vươn hai ngón tay nâng chúng lên, một cái động nhỏ màu hồng liền hiện ra trước mắt, đang đóng mở co rút.

"Tránh ra!" Bị người khác vạch chân ra xem như vậy, Lương Thanh U nhất thời vừa thẹn vừa bực. Cậu đẩy hắn không được, liền dùng sức vỗ vào vai hắn. Nhưng lực đạo đó đối với Giang Ngọc Châu mà nói thì không đau không ngứa, giọng nói của cậu còn mang theo vài tia làm nũng mơ hồ, tựa như đang được cưng chiều mà làm nũng vậy.

Giang Ngọc Châu lúc này mới phát hiện điều không ổn, hắn véo cằm nâng mặt cậu lên: "Anh bị hạ thuốc? Ai làm?"

Bàn tay đang vỗ hắn bỗng dừng lại. Lương Thanh U không biết vì sao trong tình huống này lại đột nhiên có một câu hỏi trong đầu:

Với nhân vật chính của cuốn sách này, người mà đáng lẽ chỉ dừng lại ở nụ hôn nhẹ, Giang Ngọc Châu rốt cuộc là công hay là thụ?

" Tôi đang hỏi anh đấy , anh có nghe không hả ?"

Giang Ngọc Châu không cho cậu thời gian suy nghĩ quá nhiều, một tay véo cằm khiến cậu ngẩng đầu nhìn hắn. Hai mắt đối mặt, trên gương mặt xinh đẹp của Lương Thanh U mang theo vài phần quyến rũ. Ánh mắt cậu ngày càng trở nên mơ màng, giọng nói mang theo tiếng nức nở dày đặc:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...