Chương 12: . Thèm Khát

Sau đêm thao thức đầy những cảm xúc, cả Hưng và Minh đều phần nào ý thức được những rung động khác lạ đang lớn dần trong lòng mình. Một sự thấu hiểu ngầm, không cần lời nói, dường như đã hình thành giữa hai người. Họ không còn chỉ đơn thuần là thầy và trò, mà còn là hai con người đang bị cuốn vào một thứ tình cảm cấm kỵ, một thứ tình cảm vừa ngọt ngào vừa nguy hiểm. Hưng, dù vẫn cố gắng giữ vẻ ngoài nghiêm nghị của một người thầy, nhưng trong hành động lại vô thức tạo ra nhiều cơ hội để tương tác với Minh hơn. Anh có thể nhờ Minh giúp đỡ những việc nhỏ nhặt trong lớp, hoặc đơn giản chỉ là hỏi han cậu về tình hình học tập một cách ân cần hơn thường lệ. Những hành động nhỏ này, ban đầu có vẻ vô hại, nhưng thực chất lại là một cách để Hưng được gần gũi với Minh hơn, được nhìn thấy cậu nhiều hơn, và được cảm nhận sự hiện diện của cậu trong cuộc sống của mình.

Về phía Minh, cậu cũng trở nên bạo dạn và thân thiết hơn với thầy Hưng. Cậu không còn quá rụt rè khi trò chuyện với thầy, đôi khi còn dám pha trò hay đưa ra những ý kiến cá nhân một cách tự tin. Cậu cảm thấy thoải mái khi ở bên Hưng, như thể cậu có thể là chính mình mà không cần phải che giấu bất cứ điều gì. Tuy nhiên, đâu đó trong sâu thẳm tâm hồn, Minh vẫn ý thức được ranh giới thầy trò, một ranh giới mong manh nhưng cậu biết mình không được phép vượt qua. Cậu tự nhắc nhở bản thân rằng Hưng là thầy giáo của mình, là một người đàn ông trưởng thành, và cậu không nên có những suy nghĩ hay hành động vượt quá giới hạn.

Những rung động ban đầu, ngây ngô và trong sáng, giờ đây dần phát triển thành một nhu cầu thể xác mạnh mẽ. Sự thèm khát được chạm vào nhau, được cảm nhận hơi ấm của đối phương, được gần gũi về mặt da thịt trở nên khó cưỡng. Cả Hưng và Minh đều cảm thấy một ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng, thiêu đốt lý trí và sự kiềm chế. Họ không còn có thể chỉ hài lòng với những ánh mắt thoáng qua, những lời hỏi han xã giao, mà muốn được tiến xa hơn, muốn được khám phá những bí mật của đối phương.

Thầy Hưng bắt đầu "vô tình" nhờ Minh mang phụ đồ về nhà giúp mình sau những buổi học cuối ngày. Đó có thể là chiếc quần tây thẳng nếp, chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, chiếc nịt da lịch lãm, đôi giày tây bóng loáng hay thậm chí cả đôi tất đã được anh mang cả ngày trên trường. Anh lấy cớ phải đi đá bóng với mấy thầy đồng nghiệp nên về trễ, không tiện mang theo nhiều đồ. Thực ra, sâu thẳm trong lòng, Hưng đang cố tình tạo cơ hội để Minh được đắm chìm trong mùi hương đặc trưng của mình, một thứ mùi hương mà đêm đó anh đã nhận ra có sức hút kỳ lạ đối với cậu học trò. Anh muốn Minh cảm nhận được sự gần gũi của mình, dù chỉ là qua những món đồ cá nhân.

Minh như bắt được vàng mỗi khi nhận được "nhiệm vụ" đặc biệt này. Cậu cẩn thận ôm những bộ đồ của thầy Hưng vào lòng, cảm nhận hơi ấm còn sót lại trên từng thớ vải. Cậu cảm thấy như mình đang được thầy Hưng ôm trọn trong vòng tay. Khi về đến phòng, Minh đóng cửa lại, nâng niu từng món đồ như một báu vật. Chiếc áo sơ mi trắng, nơi cổ áo còn vương vấn mùi nước hoa nhàn nhạt và mồ hôi nhẹ nhàng của thầy, được Minh áp lên mặt, hít hà một cách đầy thèm thuồng. Cậu tưởng tượng như thầy đang ở ngay bên cạnh, vòng tay ấm áp ôm lấy cậu. Cậu cảm thấy như mình đang được ở gần thầy hơn bao giờ hết.

Chiếc quần tây thẳng nếp cũng không thoát khỏi sự "chiêm ngưỡng" của Minh. Cậu vuốt ve từng đường ly phẳng phiu, cảm nhận sự rắn rỏi và mạnh mẽ mà nó đại diện. Đôi giày tây da bóng loáng được Minh lau chùi cẩn thận, như thể đang chăm sóc một phần con người của thầy. Ngay cả đôi tất đã qua sử dụng cũng được Minh đưa lên mũi, hít lấy mùi hương đặc trưng, một mùi hương nam tính và quen thuộc khiến trái tim cậu loạn nhịp. Mỗi món đồ của thầy Hưng đều trở thành một vật kết nối vô hình, khơi gợi trong lòng Minh những cảm xúc hưng phấn mà cậu vừa muốn chôn giấu, vừa khao khát được khám phá. Cậu cảm thấy mình như đang bị thôi miên bởi những thứ thuộc về thầy.

Sau khi "giao phó" những bộ đồ cho Minh, thầy Hưng thường lấy cớ khi về ngang qua nhà Minh để ghé vào "lấy đồ". Đó chỉ là một cái cớ vụng về, bởi anh hoàn toàn có thể mang đồ về thẳng nhà mình. Nhưng sâu thẳm trong lòng, Hưng chỉ muốn có cơ hội được nhìn thấy Minh thêm một lần nữa, được nhìn thấy ánh mắt trong veo của cậu, được cảm nhận sự hiện diện gần gũi dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Mỗi lần như vậy, trái tim Hưng lại loạn nhịp, một sự thôi thúc khao khát trào dâng trong lòng. Anh cảm thấy như mình đang bị hút về phía Minh, không thể cưỡng lại được.

Những cuộc gặp gỡ "tình cờ" ấy diễn ra ngày càng thường xuyên hơn, như một thứ mật ngọt chết người, vừa mang đến sự thỏa mãn cho cả Hưng và Minh, vừa đẩy họ đến gần hơn với ranh giới nguy hiểm. Cả hai đều biết rằng mình đang chơi đùa với lửa, nhưng sự thèm khát da thịt, sự thôi thúc được gần gũi về mặt thể xác đã trở nên quá mạnh mẽ, lấn át cả lý trí và nỗi sợ hãi. Họ cảm thấy mình như đang bị cuốn vào một vòng xoáy không lối thoát. Những khoảnh khắc đam mê vụng trộm có lẽ đang đến rất gần, nhưng cùng với đó là những dằn vặt và lo sợ khôn nguôi về một tương lai mịt mờ và đầy rủi ro. Họ không biết rằng liệu mình có thể kiểm soát được tình hình này không, hay sẽ bị cuốn trôi bởi những cảm xúc cấm kỵ này.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...