Chương 2: Vượt Qua Chính Mình
Giờ ra chơi kéo đến, tiếng chuông reo vang vọng khắp hành lang như một lời giải phóng cho những tâm hồn trẻ đang khao khát được nghỉ ngơi sau những giờ học căng thẳng. Trong khi đám bạn ùa ra sân trường, tiếng cười nói rộn rã phá tan bầu không khí tĩnh lặng, Minh lại chọn một góc hành lang vắng vẻ, ôm lấy quyển sách Toán như một chiếc phao cứu sinh. Thực ra, cậu đang cố gắng trấn tĩnh bản thân sau những rung động kỳ lạ mà thầy Hưng mang đến. Hình ảnh người thầy với nụ cười ấm áp và ánh mắt dịu dàng cứ lởn vởn trong tâm trí cậu, khiến cậu không thể tập trung vào bất cứ điều gì khác ngoài những cảm xúc đang trào dâng trong lòng. Cậu cảm thấy bối rối, xao xuyến, và có một chút gì đó... khác lạ, mà cậu không thể gọi tên.
Và rồi, như một sự sắp đặt của số phận, Minh nhìn thấy thầy Hưng bước ra từ phòng giáo viên, tay cầm theo một vài quyển vở. Đây là cơ hội không thể tốt hơn để cậu "vô tình" tiếp cận thầy, để được đứng gần người đàn ông ấy và có thêm vài phút trò chuyện. Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi vẻ bối rối đang hiện rõ trên khuôn mặt, rồi bước về phía thầy Hưng với vẻ mặt lo lắng được cố tình tạo ra, một vẻ lo lắng mà cậu nghĩ là sẽ khiến thầy chú ý và quan tâm.
"Thầy ơi, em chào thầy ạ," Minh nói, giọng có chút run run, không giấu nổi sự hồi hộp trong lòng. "Em có một bài tập này chưa hiểu lắm, thầy có thể giảng lại giúp em được không ạ?" Cậu cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật bình thường, nhưng trái tim thì đang đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Thầy Hưng khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến tim Minh hẫng một nhịp, như thể có một dòng điện chạy qua người cậu. "Chào em, Minh. Bài nào em chưa hiểu? Để thầy xem nào." Giọng nói trầm ấm của thầy vang lên, dịu dàng và đầy quan tâm, khiến Minh cảm thấy mình như được bao bọc trong một vòng tay ấm áp.
Minh chỉ vào bài toán trong sách, cố gắng tập trung vào những con số và ký hiệu loằng ngoằng, nhưng đầu óc cậu lại hoàn toàn bị chiếm giữ bởi người đàn ông trước mặt. Đây là lần đầu tiên cậu có cơ hội được nói chuyện trực tiếp với thầy Hưng, được đứng gần thầy đến vậy, được ngắm nhìn thầy ở một khoảng cách gần đến thế. Hương xà phòng nam nhè nhẹ kết hợp với mùi mồ hôi thoang thoảng, một mùi hương nam tính và quyến rũ, không quá nồng nàn nhưng đủ để khiến Minh cảm thấy choáng váng và bối rối. Cậu chưa bao giờ đứng gần một người đàn ông nào mà lại có cảm giác kỳ lạ đến như vậy.
Thầy Hưng cúi xuống, chỉ dẫn tận tình từng bước giải, ngón tay thon dài của thầy lướt trên trang giấy, chỉ vào những điểm quan trọng trong bài toán. Giọng nói trầm ấm của thầy vang lên đều đều, như một bản nhạc du dương, rót vào tai Minh những lời giảng giải dễ hiểu. Thỉnh thoảng, bàn tay thầy khẽ chạm vào tay Minh khi chỉ vào những điểm quan trọng trong bài toán. Mỗi lần như vậy, một dòng điện chạy dọc sống lưng Minh, từ đầu ngón tay đến tận gót chân, khiến cậu giật mình và tim đập loạn xạ. Cậu cố gắng giữ cho mình không run rẩy, nhưng bên trong cậu, mọi thứ đang trở nên hỗn loạn.
Ánh mắt thầy dịu dàng và đầy khích lệ, không hề có vẻ khó chịu hay mất kiên nhẫn, dù cho Minh có hỏi đi hỏi lại một vấn đề. Sự kiên nhẫn và tận tâm của thầy khiến Minh cảm thấy mình thật nhỏ bé và đáng được trân trọng, không chỉ là một cậu học sinh bình thường mà còn là một người đặc biệt. Cậu không chỉ cảm thấy biết ơn vì được thầy giảng bài, mà còn cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một cảm giác mà cậu chưa từng trải qua trước đây, một cảm giác khiến cậu cảm thấy mình như được yêu thương và che chở.
Sau khi đã hiểu rõ vấn đề, Minh không quên cảm ơn thầy Hưng một cách chân thành. "Em cảm ơn thầy nhiều lắm ạ." Cậu nói, giọng thành khẩn và biết ơn.
Thầy Hưng mỉm cười, nụ cười ấy như một tia nắng ấm áp xua tan đi mọi lo lắng và bối rối trong lòng Minh, như một lời khẳng định rằng cậu không hề phiền phức mà ngược lại, thầy rất vui khi được giúp đỡ cậu. "Không có gì. Nếu có gì không hiểu, em cứ hỏi thầy nhé." Nụ cười của thầy không chỉ đẹp mà còn chứa đựng một sự ấm áp và dịu dàng đặc biệt, một nụ cười khiến cậu cảm thấy mình như tan chảy ra, như thể mọi rào cản giữa cậu và người thầy đều biến mất.
Và rồi, một sự kiện bất ngờ xảy ra, một khoảnh khắc mà Minh không bao giờ có thể quên được. Khi thầy Hưng đưa quyển sách trả lại cho Minh, bàn tay thầy khẽ chạm vào tay cậu. Một cái chạm tay vô tình, nhưng kéo dài hơn bình thường một chút, đủ để Minh cảm nhận được sự ấm áp và mềm mại từ bàn tay ấy. Một dòng điện mạnh mẽ chạy qua người Minh, từ nơi hai bàn tay chạm nhau lan tỏa ra khắp cơ thể, khiến cậu đứng chôn chân tại chỗ, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu cảm thấy như thời gian ngừng trôi, không gian xung quanh trở nên mờ ảo, và chỉ còn lại cậu và thầy Hưng trong một thế giới riêng.
Cái chạm tay ấy không chỉ khơi dậy những cảm xúc mãnh liệt trong lòng Minh, mà còn đánh thức một điều gì đó tiềm ẩn sâu bên trong cậu, một khát khao được gần gũi và thân mật hơn với người đàn ông này. Cậu không còn xem thầy chỉ là một người thầy đáng kính nữa, mà còn là một người đàn ông đầy sức hút và quyến rũ, một người mà cậu khao khát được ở gần, được tìm hiểu và khám phá, được chia sẻ những tâm tư thầm kín và những rung động đầu đời.
Những ngày học tiếp theo trở thành một chuỗi những nỗ lực "vụng về" của Minh trong việc tiếp cận thầy Hưng. Cậu luôn cố gắng tìm kiếm cơ hội để được gần gũi và trò chuyện với thầy, dù chỉ là những câu hỏi bài vở đơn giản hay những lời chào xã giao ngắn ngủi. Cậu thường xuyên đặt câu hỏi trong giờ học, không chỉ để giải đáp những thắc mắc mà còn để thu hút sự chú ý của thầy, để được nhìn thấy ánh mắt thầy hướng về mình, để cảm nhận được sự quan tâm của người đàn ông ấy.
Cậu cũng tích cực tham gia các hoạt động ngoại khóa do trường tổ chức, như câu lạc bộ Toán học, các buổi sinh hoạt đội nhóm, hay các sự kiện thể thao, chỉ để có thể gặp gỡ thầy Hưng nhiều hơn, được nhìn thấy thầy từ xa và cảm nhận sự hiện diện của người đàn ông ấy. Mỗi khi được nói chuyện với thầy, dù chỉ là vài câu ngắn ngủi, Minh cảm thấy như có một nguồn năng lượng đặc biệt lan tỏa trong người. Cậu cảm thấy vui vẻ, hào hứng và tràn đầy động lực, như vừa được tiếp thêm một nguồn sức mạnh vô hình, một nguồn cảm hứng mới để học tập và sống hết mình.
Minh biết rằng mình đang dần nảy sinh một tình cảm đặc biệt dành cho người thầy của mình, một tình cảm không chỉ là sự ngưỡng mộ và kính trọng mà còn có một chút gì đó khác lạ, một chút gì đó khó gọi tên. Đó có thể là sự rung động đầu đời, sự tò mò của tuổi mới lớn, hoặc cũng có thể là một thứ tình cảm sâu sắc hơn thế, một thứ tình cảm mà cậu chưa từng trải qua và không biết phải đối mặt như thế nào. Cậu không biết rằng liệu thầy Hưng có cảm nhận được điều đó hay không, nhưng cậu không thể phủ nhận rằng sự hiện diện của người thầy này đã làm cho cuộc sống của cậu trở nên tươi đẹp và ý nghĩa hơn rất nhiều. Thầy Hưng không chỉ là một người thầy, mà còn là một người bạn, một người truyền cảm hứng, và có lẽ, còn là một người đặc biệt trong trái tim cậu, một người mà cậu sẽ nhớ mãi về sau.
Bình luận