Chương 25: Không phát hiện ra.

Chương 25: Không phát hiện ra.
Edit: Charon_1332
________

Lâm Tĩnh Văn mở mắt ra, chỉ thấy trần nhà bằng xốp màu xám xịt.

Hôm nay là ngày thứ 5 em bị nhốt vào "phòng dưỡng bệnh".

Em biết Cận Thành đang đợi em thỏa hiệp, chỉ cần em mở miệng yêu cầu - kể cả việc rời khỏi nơi này cũng sẽ được coi là đồng ý phẫu thuật.

Lâm Tĩnh Văn không định dùng chuyện phẫu thuật để đổi lấy bất cứ thứ gì cả và em cũng không muốn thực hiện phẫu thuật, nhưng em buộc phải ra ngoài.

Vì chỉ khi ra ngoài thì em mới có cơ hội tiêu hủy những thứ trong tay Cận Thành.

____

Ở thành phố Hồng, ngay ngày đầu tiên Cận Thành tìm được em đã yêu cầu em đến D quốc, ban đầu Lâm Từ Miên không muốn hợp tác làm thủ tục xuất ngoại. Em tông người đập vỡ cửa kính trong phòng để chạy trốn, đã thế còn nhặt mảnh kính to nhất lên để tự vệ, đâm bị thương rất nhiều vệ sĩ đuổi theo.

Tiếc rằng em không trốn thoát được, lại còn làm tay mình bị thương.

Cận Thành đưa em đến bệnh viện băng bó rồi ngồi đối diện nói chuyện với em một lúc lâu, nhưng Lâm Tĩnh Văn vẫn bướng bỉnh không chịu thỏa hiệp.

Cận Thành hết cách đành thở dài, lấy một xấp ảnh từ trong cặp ra đặt lên bàn, bình tĩnh nói với Lâm Tĩnh Văn: "Thiếu gia, hôm qua khi đến trường giúp cậu làm thủ tục chuyển trường thì tôi vô tình nghe thấy giáo viên chủ nhiệm nhắc đến việc cậu Trần bạn cậu đã nộp đơn vào trường quân đội rồi. Chắc cậu cũng biết quy trình thẩm tra chính trị của quân đội nghiêm ngặt thế nào mà nhỉ, vả lại... kết quả thẩm tra sẽ theo họ cả đời."

Tay Lâm Tĩnh Văn bị băng bó, máu vẫn đang chảy nên không cử động ngón tay được, em hoảng loạn quỳ trước bàn, lật xem từng tấm ảnh bằng khuỷu tay.

Trên bàn có tổng cộng mười ba bức ảnh, tấm nào cũng chụp rõ mồn một mặt Trần Luật Minh, còn Lâm Tĩnh Văn thì chỉ thấy bóng lưng hoặc sườn mặt mờ mờ, tấm nào cũng vậy.

Lâm Tĩnh Văn run run, nức nở nghẹn ngào như một con thú nhỏ rơi vào bẫy, nước mắt rơi lã chã lên khuôn mặt đang tươi cười hạnh phúc của Trần Luật Minh.

Trước đây họ từng nằm bên nhau mơ mộng về những ngày tháng học đại học, Lâm Tĩnh Văn vẫn nhớ rõ Trần Luật Minh từng nói với em, từ nhỏ anh đã muốn thi vào trường quân đội, đó không chỉ là kỳ vọng của ông nội, cũng không chỉ là món quà anh dành cho cha mẹ đã khuất mà còn là lý tưởng từ nhỏ của anh.

Khoảnh khắc Cận Thành lấy những tấm ảnh này ra cũng là lúc Lâm Tĩnh Văn bị phán tù chung thân.

Nếu vì những tấm ảnh này mà Trần Luật Minh không thể vượt qua cuộc thẩm tra chính trị và sẽ phải mang theo kết quả này mãi mãi, thì Lâm Tĩnh Văn sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình.

Lâm Tĩnh Văn lật xem từng tấm, cảm giác như đang trải qua một cuộc tra tấn.

Em biết giờ mình có xé những tấm ảnh đi này cũng vô ích, Cận Thành dám đưa nó ra thì chắc chắn y vẫn đang giữ ảnh gốc, tính từ hôm hai người đi xem phim thì người của y đã theo dõi họ ít nhất nửa tháng, rất khó để nói liệu họ có chụp được mấy thứ khác không.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...