Chương 14: Cậu là đặc biệt
Khi Mạnh Sàn mơ mơ màng màng tỉnh lại, theo bản năng đưa tay sờ sang bên cạnh, trống không.
Hắn lập tức mở bừng mắt, Ngu Tri Di không còn ở trên giường.
Kỳ lạ.
Ngu Tri Di thích nhất là ôm hắn ngủ, Mạnh Sàn luôn bị cậu quấn lấy tới tận lúc thức dậy. Nhưng giờ mới hơn nửa đêm, người lại đi đâu rồi?
Cửa phòng đang mở. Mạnh Sàn bước xuống giường, đi ra phòng khách, vừa liếc mắt đã thấy Ngu Tri Di đứng ngoài ban công.
Cậu chỉ mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, gió lạnh thổi tung áo ngủ của cậu, để lộ ra vòng eo gầy gò trắng như sứ.
"Ngu Tri Di." Mạnh Sàn gọi một tiếng.
Cậu không đáp.
Ngay sau đó, Mạnh Sàn thấy Ngu Tri Di nâng một chân dẫm lên lan can, đây là tầng 11!
Đồng tử Mạnh Sàn co rụt lại, lập tức sải bước về phía trước. Trước khi Ngu Tri Di kịp đặt bàn chân thứ hai lên lan can, hắn lao nhanh như chớp túm cậu trở về.
Ngu Tri Di bị kéo lại ngồi bệt trên nền nhà, hai mắt vẫn vô thần như cũ, ngây ngốc nhìn chằm chằm xuống phía dưới, không thốt một lời.
"Giữa đêm cậu phát điên gì đấy?" Mạnh Sàn lạnh giọng quát cậu.
Như thể hoàn toàn không nghe thấy, Ngu Tri Di chẳng có chút phản ứng. Sắc mặt cậu trắng bệch như giấy, cắt không còn một giọt máu, đồng tử trống rỗng không chút cảm xúc.
Toàn thân cậu lạnh đến phát run.
Mạnh Sàn thực sự không biết phải nói gì với cậu nữa, đành nắm chặt tay kéo người vào phòng khách. Ngu Tri Di chết lặng, cứ thế vô hồn đi phía sau hắn.
Mạnh Sàn bật đèn, ấn cậu ngồi xuống sofa, lấy chăn phủ lên người cậu, sau đó mới ngồi xổm xuống trước mặt cậu, hỏi, "Cậu làm sao thế này?"
Ngu Tri Di cúi đầu, giống như hệ thống ngôn ngữ đã bị vô hiệu hoá, thần sắc ngây dại, không nói một lời.
Thấy cậu như vậy, Mạnh Sàn cũng chẳng nỡ nổi giận. Giờ phút này, hắn kiên nhẫn hơn bao giờ hết, giọng nói bình tĩnh, "Nói cho tôi biết, được không?"
Đúng lúc Mạnh Sàn cho rằng Ngu Tri Di sẽ không mở miệng, cậu cuối cùng chậm rãi lên tiếng.
"Chị ấy đang gọi em." Giọng Ngu Tri Di nghèn nghẹn, "Gọi em đi cùng chị ấy."
"Chị ấy là ai?" Mạnh Sàn đoán được đôi phần, "Chị của cậu?"
Vẻ mặt Ngu Tri Di lập tức hoảng loạn, hàng mi dài cong vút run rẩy dữ dội, đôi môi tái nhợt cũng không ngừng run lên. Không biết là vì lạnh hay vì sợ hãi, gương mặt vốn nên xinh đẹp động lòng người giờ phút này lại bị lấp kín bởi vẻ hoảng sợ và yếu ớt.
Như một con búp bê sứ sắp vỡ nát, chỉ cần thêm một chút lực là sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Cậu nói năng lộn xộn, "Bọn họ đều bảo em đi chết... Em là tai hoạ, họ nói em là tai hoạ... Bọn họ tới tìm em, chị em, mẹ của em... bọn họ đều bảo em đi theo bọn họ..."
Bình luận