Chương 20: Anh sẽ không bao giờ nhớ đến em
Ngu Tri Di đã say mèm. Gương mặt trắng nõn ửng đỏ, đôi môi đỏ mọng như sắp nhỏ ra nước, dung nhan diễm lệ toát ra vẻ đẹp mơ màng, hơi men khiến cho cậu càng trở nên quấn quýt dính người hơn.
Mạnh Sàn bị cậu ôm đến mức không thể bước nổi, người qua lại đều đưa mắt nhìn về phía này. Trán hắn nổi gân xanh, trong lòng vẫn còn kìm nén một bụng lửa giận, chỉ muốn ném thẳng người này ở đây cho xong.
"Đừng quậy nữa." Mạnh Sàn đè hai tay Ngu Tri Di đang ôm chặt lấy vai mình xuống, trầm giọng cảnh cáo cậu, "Đi cho đàng hoàng."
"Anh quát em." Đôi mắt Ngu Tri Di ướt nhòe, bên ngoài vừa bắt đầu có đợt tuyết đầu mùa, hàng mi Ngu Tri Di vương chút sương trắng, gương mặt bị gió lạnh thổi càng thêm tái nhợt, đôi môi lại càng đỏ, giọng nói nấc nghẹn lẫn trong men say đầy ấm ức.
Mạnh Sàn lười để ý đến nhóc ma men này, túm cổ áo cậu, kéo thẳng Ngu Tri Di đang đi đường loạng choạng vào xe.
Ngu Tri Di say đến không biết trời đất, ngồi trên xe còn rầm rầm rì rì, mắt nửa nhắm nửa mở, như sắp ngủ đến nơi.
Khó khăn lắm mới đưa về tới nhà, Mạnh Sàn quăng cậu lên sofa. Hắn cả người nóng bừng, mồ hôi nhễ nhại, cởi áo khoác ra rồi định đi uống miếng nước.
Ngu Tri Di tưởng hắn định rời đi, liền gấp gáp gọi, "Anh ơi..."
"Lại làm sao nữa." Mạnh Sàn quay người, trong giọng có hơi mất kiên nhẫn.
"Ôm em đi." Ngu Tri Di giơ hai tay về phía hắn, ra dáng đòi ôm, gương mặt đầy vẻ tủi thân nhìn hắn.
Mạnh Sàn vẫn đứng im không động đậy.
Ngu Tri Di mím môi, đôi mắt mờ sương như sắp trào lệ, giọng nói mềm mại ấm ức, "Anh ơi, em muốn ôm cơ."
Mạnh Sàn bị vẻ đẹp của cậu làm xao động một thoáng, nhưng rồi vẫn không nén nổi cơn giận trong lòng, ấn hai tay cậu xuống, lạnh lùng vô tình nói, "Đừng lộn xộn."
Ngu Tri Di không chịu thôi, vẫn cố gắng vươn tay muốn ôm hắn. Mạnh Sàn nắm chặt lấy hai cổ tay đang giãy dụa của cậu, trầm giọng cảnh cáo, "Chuyện hôm nay tôi còn chưa tính sổ với cậu đâu, ngoan ngoãn chút đi."
Ngu Tri Di đã say, chẳng nghe lọt được bao nhiêu. Chỉ hiểu đại khái rằng Mạnh Sàn muốn cậu ngoan một chút, cậu bĩu môi, bèn miễn cưỡng ngồi yên.
Thấy cậu tạm thời im, Mạnh Sàn trầm ngâm suy tính tình huống hiện tại phải xử lý thế nào. Ban đầu vốn hắn định nói chuyện nghiêm túc với Ngu Tri Di về mối quan hệ của hai người, nhưng bây giờ nhìn cậu say đến mức này, e rằng có nói cũng vô ích.
Chuyện hôm nay khiến Mạnh Sàn có hơi tức giận, giận Ngu Tri Di không biết chừng mực, giận tính trẻ con bướng bỉnh thành quen của cậu. Diệp Tri bị cậu ép uống đến nôn thốc nôn tháo, quên mất lời cảnh cáo trước đó của Mạnh Sàn, còn vô tư nói toạc quan hệ của cả hai trước mặt bao nhiêu người. Từng chuyện một đều là Ngu Tri Di thiếu chín chắn.
Hắn biết Ngu Tri Di nhỏ nhen hẹp hòi, tính tình trẻ con, nhưng chuyện thế nào cũng phải biết điểm dừng, rõ ràng Ngu Tri Di không hề hiểu đạo lí đó.
Bình luận