Chương 7: Đừng gạt em
Rửa sạch tay xong, Mạnh Sàn bảo Ngu Tri Di đi về.
Nhưng nói Ngu Tri Di là yêu tinh dính người cũng không quá đáng, cậu kéo vạt áo của Mạnh Sàn, hơi nấc lên nói, "Em không muốn ở lại trường, anh hai, em muốn ăn bánh kem."
Mạnh Sàn: "..."
"Cậu cũng một vừa hai phải thôi."
Đuôi mắt của Ngu Tri Di đáng thương cụp xuống, "Không được ạ? Anh làm bạn trai của em, đến chuyện này cũng không thể chiều em chút ư?"
Mạnh Sàn chẳng ư hử gì.
Đương nhiên cũng có thể là vì bị cậu nói cho chết tâm rồi.
Ngu Tri Di dường như sợ hắn từ chối, túm chặt lấy áo hắn, "Anh ơi, sao anh lại không cho em, trước đây anh luôn dẫn em đi mà."
Vậy à? Sao tôi không nhớ thế.
Mạnh Sàn lạnh nhạt nghĩ.
"Anh ơi, giờ em thật sự sợ lắm." Ngu Tri Di tựa đầu lên lưng Mạnh Sàn, bất an dụi dụi, giọng nói mang theo run rẩy rất nhỏ, "Anh đi cùng em đi mà, được không ạ? Anh hai."
Không phải chưa từng có ai gọi Mạnh Sàn là anh hai, nguyên chủ có một cô em gái cũng thường xuyên gọi hắn là anh hai, Mạnh Sàn chẳng có cảm giác gì.
Nhưng tiếng "anh hai" Ngu Tri Di gọi nghe đặc biệt quấn quýt, như thể đã lăn qua một lớp mật đường, rồi lại phủ thêm một tầng kẹo bông gòn —— vừa ngọt vừa dính, vừa mềm mại vừa nũng nịu.
Nghe vào luôn có cảm giác như đang nhõng nhẽo, dụ dỗ người khác.
Mạnh Sàn tuy là người lạnh nhạt thành thói, nhưng cũng không phải tảng đá thành tinh. Trong lòng hắn vẫn có bản năng của đàn ông, chính là không có sức chống cự với người đẹp làm nũng.
Giọng nói mềm mại của Ngu Tri Di mỗi khi xin hắn làm gì đó cho cậu đều cho Mạnh Sàn một loại cảm giác "Haiz, cậu ấy đang ỷ lại mình".
"Ỷ lại" —— Thứ cảm giác này hàm ẩn sự yếu ớt mơ hồ, khiến cho Ngu Tri Di rơi xuống vị trí "phái yếu" cần được che chở, mặc dù bản thân Ngu Tri Di kì thật cũng không cần sự che chở này.
Tuy cậu mảnh mai gầy yếu nhưng khí thế lại rất lớn.
Thế nhưng vào giây phút này, bởi vì gương mặt khóc thút thít của Ngu Tri Di, Mạnh Sàn tự động coi nhẹ sức mạnh che giấu đằng sau cậu, không tự chủ mà coi cậu thành hình tượng bé nhỏ đáng thương.
Một mỹ nhân vừa xinh đẹp lại nhỏ yếu đáng thương, bất lực dựa dẫm vào mình, lại cầu xin mình giúp đỡ, đây gần như là điều không một trai thẳng nào có thể kháng cự được, ham muốn che chở từ đáy lòng cũng theo đó tăng vọt.
Mạnh Sàn tự nhiên cũng không ngoại lệ, thấy Ngu Tri Di dựa dẫm vào mình như thế. Trong mắt ẩn chứa vẻ chờ mong tưởng là giấu rất kín, giống như bé mèo bị bắt nạt đang vươn đệm thịt mềm mại của mình lay lay hắn, mở to đôi mắt tròn xoe, âm thầm mong mỏi hắn ở lại lâu hơn, dỗ dành cậu nhiều hơn một chút.
Lời từ chối của Mạnh Sàn chẳng hiểu vì sao nghẹn lại trong vòm họng.
*
Mạnh Sàn nhìn Ngu Tri Di đang ăn bánh kem trước mặt, không thể tin được bản thân lại dẫn cậu đi thật. Hắn nghi ngờ đầu óc mình cũng xảy ra cùng một vấn đề với Ngu Tri Di rồi.
Bình luận