Chương 1: 1
Editor: DiuTyn
Một thiếu niên khoác áo hoodie đen có mũ ngồi xổm bên vệ đường. Hai tay ôm gối, đầu gục xuống không kiểm soát như sắp ngủ gật.
Chiếc mũ rộng trùm đầu dần tuột ra sau, để lộ gương mặt tái nhợt. Vài lọn tóc đen rối nhẹ, hơi xoăn, rũ xuống che đi đôi mắt có nét hiền lành và vô hại.
Cậu trông như sắp ngủ thiếp đi vì đợi quá lâu.
Đúng lúc đó, tiếng động cơ xe gầm lên từ phía xa. Đôi tai Giản Ninh khẽ giật giật, nhưng cậu vẫn không nhúc nhích, như thể hoàn toàn không có phản ứng gì với âm thanh ấy.
Mãi cho đến khi tiếng lốp xe nghiến qua đá vụn ngày càng rõ ràng, chàng trai mới chậm rãi mở mắt.
Cậu đứng dậy, ngáp một cái mệt mỏi, vẻ mặt ngái ngủ lơ đễnh.
Một chiếc xe bọc thép màu đen dần hiện ra trong tầm mắt.
Giản Ninh lập tức tỉnh táo hẳn, cơn buồn ngủ trong nháy mắt tan biến.
Cậu vội vã vung tay, ra sức vẫy gọi. Trên gương mặt tái nhợt bỗng nở nụ cười rạng rỡ như ánh nắng. Cậu trông... vô hại đến mức gần như ngây ngô.
Chiếc xe bọc thép lao thẳng về phía cậu, không chút chậm lại.
Đương nhiên, lý do chiếc xe bọc thép lao thẳng về phía cậu, chủ yếu là vì... Giản Ninh đang đứng chắn ngay giữa con đường duy nhất có thể di chuyển.
Thấy xe dần chậm lại, nụ cười trên mặt Giản Ninh cũng trở nên chân thành hơn hẳn.
Nhưng rất nhanh sau đó, cậu nhận ra từ những khe hở quanh xe, lặng lẽ thò ra mấy nòng súng đen ngòm – tất cả đều đang nhắm thẳng về phía cậu, không chút do dự.
Rõ ràng, nụ cười tươi rói khi nãy... chẳng hề khiến người trong xe thấy yên tâm.
Giản Ninh khựng người lại, khoé môi cứng đờ. Cậu chớp mắt, sau đó nhanh chóng học theo kiểu "phạm nhân trong phim truyền hình" – từ từ giơ hai tay qua đầu, cố gắng thể hiện bản thân hoàn toàn vô hại.
Chiếc xe bọc thép màu đen rít lên rồi dừng lại ngay trước mặt cậu. Cửa xe mở ra, một người đàn ông toàn thân trang bị vũ trang bước xuống, áo giáp đen tuyền, trên vai còn in rõ huy hiệu của quân đội liên bang.
Hắn nhìn Giản Ninh từ trên cao, ánh mắt sắc lạnh, như thể chỉ cần một dấu hiệu bất thường... sẽ lập tức nổ súng.
"Là người?"
Ánh mắt Giản Ninh lướt nhanh qua khẩu súng đang giương cao trong tay người đàn ông, gật đầu đầy vô tội:
"Phải, tôi là người."
Một năm trước, cậu vẫn còn là một sinh viên đại học sống trong thế kỷ 21 – hoàn toàn là nhân loại, không sai vào đâu được.
Dù hiện tại cơ thể có vài "biến hóa nho nhỏ", nhưng Giản Ninh vẫn vô cùng kiên định cho rằng:
Mình, vẫn là người.
Người đàn ông không hạ súng, chỉ lạnh giọng ra lệnh:
"Xoay người lại."
Giản Ninh ngoan ngoãn làm theo, không có lấy một chút kháng cự.
Bình luận